Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.
n thuộc hạ bắt nàng trở lại không?"
Hồi lâu sau mới nghe Hàn gia lên tiếng: "Không cần."
Sau khi trở về Hồng Phi tới báo tin, Hàn gia đã phái người đưa ngân phiếu đến, nàng cũng chỉ nhàn nhạt đáp trả một tiếng.
Ngày mai, Hoàng đế bày tiệc thưởng tuyết, ăn mừng vì Nhu Phi. Chúng phi tần đều đến, Cố Sung Viện nằm trên giường bệnh đã lâu, đương nhiên sẽ không mời nàng đi. Thượng Quan Mạn hầu hạ bên giường, cũng không thể đi. Nghe nói Nhu Phi nghĩ ra một trò, cần hái vạn đóa mai đỏ sáu cánh để hợp với tình hình, nhiều không được, ít đi cũng không được, phải cần nhiều người. Vì vậy trừ Thù Nhi, những cung nữ nội thị không nhàn rỗi kia liên tục bị gọi đi hỗ trợ, chỉ còn lại bốn người ở lại Thù Ly cung, chỉ cần chờ đến ngày mai, đây cũng là cơ hội tốt vô cùng.
Bởi cần phải chuẩn bị cẩn thận, cả đêm không chợp mắt, thỉnh thoảng rảnh rỗi cũng chỉ đứng ở dưới tàng cây nhìn cung khuyết lầu các liên miên đến xuất thần. La cô cầm áo choàng khoác lên đầu vai cho nàng, giọng nói thương tiếc: "Mấy ngày nay, Điện hạ bận rộn mệt mỏi, nhìn xem, người càng trở nên tiều tụy rồi." Thượng Quan Mạn kéo váy, bọc mình trong áo choàng. La cô lại đưa lò sưởi tay bọc trong vải gấm nhung lên, ủ hai bàn tay, vô cùng ấm. Nàng nhịn không cười nói: "Bận rộn tốt hơn, không còn nghĩ đến việc khác."
Bên người nàng là một gốc cây bạch quả rất to, lúc Cố Sung Viện dời đi sẽ ở nơi này. Bởi vì mấy ngày nay có bão tuyết, Cố Sung Viện lại vô cùng thích phong cảnh tuyết rơi phủ kín cành lá, cũng không cho người ta quét. Trên cây tuyết phủ thật dày, trắng đến mức không thấy một tia tỳ vết nào. La cô nhìn sang, chỉ cảm thấy mặt của nàng cũng như tuyết trắng, làm nổi bật một đôi mắt cô đơn đen tuyền, vài tia mờ mịt khốn hoặc thoát ra dưới lông mi thật dài.
La cô không khỏi mỉm cười: "Vẻ mặt này của Điện hạ, cực kỳ trái ngược với lão nô lúc còn trẻ."
Nàng xoay mặt, hơi ngạc nhiên nhìn bà.
Trên mặt La cô lại hiện lên ửng đỏ, như đang tưởng nhớ lại thời thiếu nữ, trên mặt nở nụ cười ấm áp: "Lão nô lúc còn trẻ đã từng gặp một người... Hắn là thủ lĩnh nhị đẳng cấm quân, cũng coi như thanh niên tài tuấn, tiểu cung nữ trên dưới vây quanh, nói nhiều nhất chính là hắn. Khi đó ta mới vừa thăng Đại cung nữ thất phẩm, hầu hạ Thục phi đã qua đời. Không ưa mấy người cấm quân, chỉ cảm thấy họ thật vô cùng thô lỗ, bởi thế nghe tiểu cung nữ nói tới, luôn là xì mũi coi thường."
Thượng Quan Mạn tò mò nhìn chằm chằm bà.
La cô thẹn thùng: "Hôm đó, hoa trong phòng nương nương héo mất, tiểu cung nữ phụ trách lại không phát hiện ra, ta khiển trách nàng, rồi tự mình đi hái. Bầu trời hôm đó trong xanh, hoa hải đường cũng nở đẹp, một chùm chi chít trong tay, thật đẹp. Ta hái thỏa thích, không ngờ tóc bị vướng ở đầu cành, hoa rơi đầy đất, gỡ như thế nào cũng không được. Hôm đó người vào rừng hoa thật ít, đợi đã lâu cũng không thấy một người nào."
Thượng Quan Mạn cũng hàm chứa nụ cười: "Lúc này liền gặp hắn sao."
"Đúng vậy, thật là trùng hợp." La cô than thở: "Hắn mặc một thân khôi giáp cấm quân màu nghệ, đứng ở dưới cây thật sự là tuấn tú. Hắn hỏi ta "Đã xảy ra chuyện gì?" Phẩm hàm của ta cao hơn hắn, mặc dù nhỏ hơn hắn chút, thường ngày gặp hắn còn phải gọi ta một tiếng "tỷ tỷ", bị hắn bắt gặp như vậy, trong lòng ta tất nhiên khó chịu, mặt lạnh đuổi hắn đi, chỉ nói không sao." La cô đột nhiên cười lên: "Không ngờ hắn lại đi thật, trong lòng ta tức giận, ai ngờ hắn lại xuất hiện sau lưng ta, cười nói với ta "Nếu ta đi, chỉ e tiếc cho mái tóc đẹp của tỷ tỷ." Vừa nói vừa gỡ giúp ta. Lần đầu tiên ta và một nam tử đứng gần nhau như vậy, cơ hồ cũng có thể ngửi thấy mùi mồ hôi trên người của hắn. Ta thích nam nhân xông hương, đám cấm quân ngày ngày ở cùng nhau, ai mà biết mấy ngày mới tắm một lần, chỉ cảm thấy thật hôi thối."
Thượng Quan Mạn khanh khách cười không ngừng, La cô cũng cười: "Nhưng trên người hắn lại không như vậy, hương xà phòng thật thơm. Hồi lâu mới nhớ ra phải cách xa hắn một chút. Thân thể vừa động, cành cây níu tóc lại rất đau, ta không nhịn được kêu đau. Hắn vội nói đừng động, cúi đầu xuống nghiêm túc gỡ thay ta. Khoảng cách gần như vậy, ta có thể nhìn rõ đôi môi hơi dày của hắn. Không mọng như các cô gái, chỉ cảm thấy có lực, suy nghĩ lung tung, mặt bỗng dưng đỏ. Chờ hắn gỡ ra, cũng không nói tiếng cám ơn rồi bỏ chạy, nghĩ lại thật là khó xử."
La cô từ từ thu nụ cười, Thượng Quan Mạn vẫn biết đây là một chuyện xưa bi thương. Tình nhân rồi sẽ thành người một nhà, đó là trên sách viết, cuối cùng vẫn không phải là sự thật.
La cô nói: "Sau đó lại mấy lần nhìn thấy hắn từ xa, hắn luôn cười chào hỏi với ta, ngại vì thân phận, ta vẫn lạnh nhạt đối với hắn. Cuối cùng có một ngày, hắn một mình hẹn ta, tặng cho ta một túi thơm. Nguyên nhân mà một chàng trai tặng cô gái túi thơm, hắn chỉ ấp úng nói các huynh đệ dạy hắn như vậy, tặng cho ta thì ta liền biết là ý gì. Ta cười ở trong lòng, bị người khác trêu đùa còn không biết, trong lòng cũng cảm thấy vui."
"... Người đồng ý sao?"
La cô chậm rãi lắc đầu: "Sao có thể đồng ý, ta