Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.
nàng đột nhiên mở to, ánh mắt tan rã rơi trên mặt La cô, môi run run hỏi: "Người nói cái gì?"
La cô thấy bộ dạng nàng trong lòng lại sợ, cẩn thận nói: "Điện hạ không biết sao, đêm qua Thánh thượng tới, thấy Sung Viện vẫn nằm trên giường không dậy nổi. Mặt rồng giận dữ, gặp ngự y chẩn bệnh, nói chữa trị không tốt cho Sung Viện. Thù Ly cung đều phải chôn theo, sợ là không đi được rồi. Sung Viện nói, tuy là không đi được, trong lòng cũng có hoài niệm, cũng đủ rồi..." Lại thấy hàng mi dày của Thượng Quan Mạn run lên, thân thể liền ngã sụp xuống, nàng cả kinh vội đón lấy: "Điện hạ..."
Thù Ly cung bỗng trở nên náo loạn, trong rèm màu xanh mơ hồ có một bóng người yếu đuối, ngự y chẩn mạch cho nàng xong ra khỏi phòng. La cô nhắm mắt theo đuôi ở phía sau: "Đại nhân, Điện hạ sao rồi?" Ngự y chỉ lắc đầu liên tục: "Thân lạnh thể hư, tức giận công tâm, mấy ngày liên tiếp mệt nhọc lại đứng cả đêm trong trời tuyết, chỉ sợ biến thành bệnh lao..."
Cung nội nghe nói bệnh lao liền biến sắc, người người tránh không kịp. La cô nhất thời vội quá khóc lên, gắt gao níu lại ống tay áo ngự y, khóc không ra tiếng: "Đại nhân, van ngài cố gắng chữa trị tốt cho Điện hạ. Sung Viện bây giờ đã thế này, nếu Điện hạ lại xảy ra chuyện gì, lão nô, lão nô làm sao sống nữa..."
Ngự y chỉ đành phải bất đắc dĩ đỡ nàng: "Ta sẽ cố hết sức." La cô khóc suốt: "Ai tạo nghiệt thế này!"
Cảm giác thật hỗn loạn, vừa như là đau thấu xương. Đầu đau muốn nứt, chỉ nghe thanh âm nói chuyện nho nhỏ khắp bốn phía, mí mắt nặng như đeo đá, muốn mở ra, cũng không thể động đậy. Cảm giác như các mạch máu trong cơ thể nàng trở nên rối loạn, nàng mơ mơ hồ hồ ngủ rất nhiều ngày. Cố Sung Viện ôn nhu cười xuất hiện trong mộng rồi biến mất. Một hồi là thái tử. Chỉ có một đôi mắt xanh u luôn quanh quẩn như cơn ác mộng. Trong lòng nàng vừa đau lại sợ, vừa tức vừa hận, cảm giác ngổn ngang, sinh ra tuyệt vọng vô lực. Sự tuyệt vọng kia tựa như có thể cắn vào tim, một chút hi vọng cũng bị cắn nuốt sạch, cuối cùng dùng hết sức để liều mạng, vậy là có thể mơ hồ tỉnh lại.
Trong phòng một mùi thuốc gay mũi, mơ hồ chỉ thấy Thù Nhi mang ấm thuốc đi vào, rót thuốc vào trong chén. Từ đầu đã biết, lại càng lo lắng, trên mặt nàng nóng bỏng như lửa, chỉ cảm thấy gối sứ dưới mặt cũng trở nên lạnh lẽo, không khỏi kêu: "Thù Nhi." Vừa mở miệng liền sợ hết hồn, giọng nói khàn khàn thật khó nghe, ngay cả chính nàng cũng nghe không rõ là mình nói cái gì.
Trong tay Thù Nhi còn đang cầm chén thuốc, đột nhiên giật mình, xoay người lại vui vẻ nói: "Điện hạ, người đã tỉnh."
Giọng Thù Nhi khá lớn, vừa mới nói xong, một bóng người yếu ớt nhào vào. Thượng Quan Mạn vừa thấy Cố Sung Viện, khóe mắt bỗng trở nên ướt. Cố Sung Viện ôm nàng chỉ biết khóc, từng giọt nước mắt lăn xuống má nàng, cũng không cảm thấy nóng. Hoa văn phức tạp trên vạt áo nàng phất qua chóp mũi, ngứa một chút. Thượng Quan Mạn phát lạnh, không ngửi thấy mùi, lại biết trên người nàng nhất định là mùi thơm ngát như lan. Sau đó La cô tiến vào ở một bên khuyên: "Sung Viện, đừng khóc hại thân thể, Điện hạ tỉnh là tốt rồi." Không kìm được vui mừng cũng rơi lệ, vội vàng dùng khăn lau, lệ kia vẫn không ngừng rơi xuống.
Khóc đủ, Cố Sung Viện ôn nhu hỏi: "Muốn ăn cái gì, ta bảo người làm." Thấy Thượng Quan Mạn chậm rãi lắc đầu, La cô cố cười nói: "Lúc này chỉ sợ cái gì cũng ăn không trôi." Quay đầu hỏi: "Thuốc đâu rồi, mau để cho Điện hạ uống." Thù Nhi vội bưng.
Mặc dù La cô tận tâm điều dưỡng cho nàng, lại có Thù Nhi phục vụ sát bên, Thượng Quan Mạn vẫn gầy đi rất nhanh, thoáng gặp gió mát cũng ho khan một hồi, đầu vai run rẩy, tựa như ngay cả phổi cũng đều muốn ho ra. Trong cung truyền tin nàng bị bệnh lao, cung nữ nội thị cũng không dám đến gần, từ xa đã né tránh. La cô điều bọn họ đi luôn. Thái tử tới thăm mấy lần, cố ý muốn vào nội điện, cũng bị La cô khuyên trở về. Thái tử quát mọi người lui ra, cách màn nói rất nhiều lời. Thượng Quan Mạn có lúc thanh tĩnh, có khi lại ngủ thật sâu, chỉ biết là hắn đang nói, cũng không biết nói cái gì.
Nằm như thế, đến đầu mùa xuân năm sau mới có thể xuống giường, mấy ngày nay trong cung náo nhiệt vô cùng, thường xuyên nghe rằng đoàn kịch hát nhỏ cách cung khuyết hát vang. Nàng mắt điếc tai ngơ, mặt mày trong trẻo lạnh lùng tựa tại bên cửa sổ trông về phía xa. Nàng không trang điểm, chỉ mặc một y phục màu trắng đơn độc. Ngoài cửa sổ mưa phùn tí tách, đám chuối tây xanh biếc, màu xanh kia ánh lên gương mặt vốn tái nhợt của nàng, tựa như được che phủ một tầng sương mù, thân hình vốn mảnh mai vừa khỏi bệnh lại lộ vẻ thanh tịch.
Chỉ nghe nàng nói: "Trong cung này, có chuyện gì vui."
Nàng bệnh lâu chưa lành, thân thể suy yếu, giọng nói cũng cảm giác như có như không. Thù Nhi nhất thời khẩn trương, nói: "Không có... Không có chuyện gì." Nói được một nửa, chỉ thấy nàng hơi xoay mặt nhìn, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng như nước. Trong lòng Thù Nhi run lên bần bật, dưới ánh mắt nàng không thể giấu diếm, chỉ đành phải lắp bắp nói: "Hôm qua, Thánh thượng mới hạ chỉ, đồng ý... đồng ý ch