Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2318 lượt.
hận thấy rõ tâm tình. Hàn gia lấy ly mới, rót rượu rồi đẩy tới trước mặt nàng.
Bên trong phòng tĩnh đến khiến cho người ta không khỏi lúng túng.
Hồi lâu Hàn gia mới mở miệng: "Nghe người dưới nói đệ muốn lấy một số ngân lượng lớn."
Thượng Quan Mạn đang cầm ly rượu nhỏ mút nhẹ, nghe vậy nhẹ nhàng bỏ lại trên bàn, ánh sáng trắng ngoài cửa sổ mềm mại chiếu lên nửa gương mặt của nàng, cảm giác trắng mịn như sứ, nõn nà như tuyết. Môi nàng dính vài giọt rượu, lúc nói chuyện càng tôn lên vẻ sáng bóng của đôi môi hồng của nàng: "Uh, vốn không muốn phiền toái Hàn gia, tự qua lấy là được, nhưng rốt cuộc vẫn quấy rầy sự yên tĩnh của Hàn gia."
Không tự chủ, nàng đã mất đi cảm giác thân mật đối với hắn lúc trước.
Hàn gia cũng không chú ý, chỉ lặng ngắm ánh nước trên môi nàng đến mức xuất thần. Thượng Quan Mạn khẽ cau mày, hắn mới nhẹ nhàng nhấp ngụm rượu, cười mà như không: "Đệ vẫn cứ khách khí với ta như vậy."
Vẻ mặt Thượng Quan Mạn hơi chững lại, Hàn gia mạnh vì gạo bạo vì tiền, ngôn ngữ cũng không cần công kích như vậy, làm cho người ta xuống đài không được. Nhất thời buồn bực, chỉ muốn sớm xong việc rồi rời đi mới phải, cười nói: "Tiểu đệ nào dám."
Trong mắt Hàn gia lóe sáng, nói: "Bởi vì đệ cần số lượng lớn, tiền trang không thể đưa cho đệ một lần, suy tính trước sau, ít nhất cũng cần năm ngày."
Năm ngày? Trong lòng Thượng Quan Mạn cả kinh, làm sao lại đến năm ngày, huống chi thực lực tiền trang của Hàn gia nàng biết, số ngân lượng này đối với hắn chẳng qua chỉ là chín trâu mất một sợi lông. Từ chối như vậy, chẳng lẽ là bởi vì không trực tiếp tìm hắn nên chọc giận hắn sao?
Khó xử nói: "Bây giờ tiểu đệ cần dùng gấp, Ngọc Sanh huynh có thể nghĩ cách hay không."
Môi Hàn gia mang theo nụ cười: "Nếu đệ lấy thân báo đáp, ta có thể suy tính lại."
Nàng bỗng nhiên trầm mặt, lãnh đạm nói: "Hàn gia, câu chuyện cười này cũng không hay chút nào." Thấy nàng trở mặt, hắn cũng không giận, cách màn sương mù dày đặc nhìn nàng: "Diện mạo Mạn đệ đẹp như vậy, không phải là con gái, quả thật đáng tiếc."
Nàng vỗ bàn đứng lên, Hàn gia vội mỉm cười trấn an nàng ngồi xuống, giọng nói hàm chứa chế nhạo: "Sao giống con gái thế, da mặt mỏng như vậy." Thượng Quan Mạn khẽ thở ra, tức giận nói: "Nếu quả thật không có bạc, ngày mai ta trở lại cũng được."
Hàn gia thấy nàng cố ý muốn đi, mới nói: "Ta đã phân phó xuống, đệ ngồi một lát. Số lượng lớn như vậy, đâu có thể nhất thời nửa khắc liền có thể gom đủ." Thượng Quan Mạn chỉ đành phải nén nhịn ngồi xuống.
Đang trầm tư, Hàn gia lại châm rượu cho nàng. Thượng Quan Mạn vội tránh ra, tròng mắt chỉ thấy đầu ngón tay của hắn hơi cong thủ sẵn bầu rượu, đầu ngón tay trắng nõn thon dài, như có mùi thơm ngát sộc tới.
Hắn ngước mắt nhìn lên mặt nàng, da thịt nhẵn nhụi, cũng không thấy bất kỳ vết sẹo, bởi vì hơi gần, chỉ cảm thấy trên người nàng có hương thơm ngát vô cùng nhạt... Thượng Quan Mạn thấp giọng nhắc nhở: "Hàn gia, rượu sắp tràn."
Đáy mắt Hàn gia ôm trọn đôi môi hồng đầy đặn của nàng, gần trong gang tấc, làm cho người ta không nhịn được muốn âu yếm vuốt ve. Rượu nóng ở trong ly tràn ra, hắn không tự chủ được tình cảm mới cúi đầu hôn.
Nàng bỗng nhiên trừng mắt, cách gần như vậy, chỉ thấy hàng mi dày rậm của nàng, từng cọng rõ ràng, đôi mắt xinh đẹp nhưng lạnh thấu xương đang chằm chằm nhìn hắn, hiển nhiên khiếp sợ dị thường, sau một khắc nàng mới nhớ là cần đẩy hắn ra.
Thật sự nếu muốn cảm giác mềm mại điềm mỹ kia, Hàn gia chẳng qua chỉ là nghịch đôi môi của nàng. Nhưng động tác này làm cho Thượng Quan Mạn sắc mặt lạnh đi, rồi đột nhiên đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.
Đang muốn mở cửa, sau lưng lại có cánh tay vươn tới giữ cánh cửa, khớp xương rõ ràng, thon dài như ngọc. Chẳng lẽ hôm nay hắn không muốn để cho nàng ra ngoài sao, nàng mặt lạnh nhìn hắn, nhưng hắn lại bóp chặt hai cổ tay nàng, đẩy nàng đến vách tường. Tứ chi nàng đá đánh, hắn chỉ giữ chặt hai cổ tay nàng trên vách tường, hung hăng hôn xuống. Thật có lực, chỉ tựa như muốn cắn nuốt nàng vào bụng, như thể cảm giác bị đè nén đã lâu chớp mắt bộc phát ra, vội vàng điên cuồng nuốt lấy sự thơm ngọt trong môi nàng, xông vào răng môi như cướp đoạt. Nàng há môi muốn cắn, bị hắn khó khăn tránh được, hôn càng sâu hơn, ác liệt hơn, làm cho nàng khó có thể chống đỡ, thân thể nóng lên, trong lòng chỉ còn sự sợ hãi.
Gương mặt người kia thoáng qua ngay trước mắt, bông tuyết bay xuống bên mặt của nàng, tạo nên hình dáng cực đẹp, môi hắn cũng nóng bỏng, rơi trên môi run rẩy của nàng, chỉ nghe tuyết rơi không tiếng động... Cũng không biết sức mạnh ở đâu ra, nàng mãnh liệt đẩy Hàn gia ra, cũng không thèm nhìn hắn một cái, chạy nhanh ra ngoài.
Bên trong phòng nháy mắt chỉ còn cảm giác trong trẻo lạnh lùng, giữa răng môi tựa như có hương vị ngọt ngào của nàng còn sót lại. Ly rượu nhỏ trên bàn chẳng biết đã nghiêng tự lúc nào. Cảm giác thật hỗn độn, khắp nơi đều là mùi rượu, ngay cả mùi của nàng cũng hòa tan. Đạo Chi thấy Thượng Quan Mạn chạy đi, bước nhanh chạy tới bên ngoài cửa hỏi: "Hàn gia, cầ