Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.
thật vất vả mới tranh được chức đại cung nữ, nếu bị người ta phát hiện tư thông với cấm quân, chỉ e chết như thế nào cũng không biết, e rằng còn làm liên lụy tới hắn." La cô trầm mặc.
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó... chiến sự phương nam nổ ra, trên danh sách đột nhiên có tên hắn. Hắn theo quân xuất chinh rồi không trở lại, trên chiến trường sao có thể phân biệt được ai với ai. Thi thể của hắn cũng không tìm được, chỉ đành bỏ vài tấm áo hắn thường mặc vào trong quan tài, vội vã hạ táng. Ta không thể xuất cung, ngay cả tiễn hắn một đoạn đường cũng không được."
"Ta thường thường hối hận, nếu ta không phải hèn nhát, hắn sẽ không đến mức trước khi chết cũng không biết tâm ý của ta. Hay là, ta sớm nói cho hắn, hắn có thể ở lại vì ta, cũng sẽ không chết trận sa trường." Nước mắt đứt quãng trên mặt La cô làm ướt vạt áo trước.
Nàng chỉ biết trầm mặc, La cô dùng sức lau lệ, vỗ nhẹ đầu vai mảnh khảnh của Thượng Quan Mạn: "Điện hạ, đừng bao giờ để phải hối hận giống như ta."
Thù Nhi từ xa gọi nàng một tiếng: "Cô cô."
La cô vui vẻ đáp một tiếng: "Đây, đây."
Chỉ còn lại một mình nàng đứng ở dưới tàng cây.
Mùa đông này cực kỳ rét, lò sưởi trong tay dường như cũng không sưởi ấm nổi. Cảm xúc bi thương không ngờ và hàn ý vẫn tràn ngập buồng tim, không xua đi được.
Qua giờ ngọ (11h sáng - 1h trưa) cũng đã lâu, ở trong phòng ngủ hồi lâu, Thù Nhi kêu Thượng Quan Mạn dùng bữa, nhưng bị La cô ngăn lại, nói là để cho nàng ngủ. La cô đang cùng Cố Sung Viện nói đến chuyện cầu hôn Hách Liên Du, vẫn thở dài nói: "Không ngờ Đại nhân vẫn xin tứ hôn." Cố Sung Viện nói: "Quan gia không phải là không triệu kiến sao?" La cô cười nói: "Hắn vừa có ý này, nơi đó còn chưa yên, phía đông đã vui mừng thiếu điều bày tiệc ăn mừng." Cố Sung Viện cười nói: "Nói vậy cũng hơi võ đoán quá, hắn chỉ nói là cầu hôn, không nói rõ là người nào, cũng có thể là người bên cạnh đây."
La cô cười nói: "Còn có thể là ai..." Trong lòng nàng chợt âm thầm đau buồn, rất nhanh nói: "Không phải Chiêu Dương thì còn là ai." Cố Sung Viện nói: "Không ngờ rằng người như vậy mà cũng có chân tình."
Chợt nghe bên cạnh có một tiếng thì thầm: "Vậy Đại nhân mới nói sẽ không động tình với một Đế Cơ nào." La cô đánh một cái lên vai nàng, cười nhạo nói: "Nha đầu này cũng hoài xuân rồi chứ, đang nghĩ gì thế?" Sắc mặt Thù Nhi vụt ửng đỏ, xoa vai nói: "Bà không thể nhẹ tay một chút sao." Quay người ra điện, chỉ nghe La cô ở phía sau cười nói: "Tiểu nha đầu này, da mặt thật mỏng quá."
"Thù Nhi, ngươi tới đây."
Thù Nhi đáp lời.
La cô đang lệnh cho nàng ôm chăn đệm ra phơi, liền nghe Thượng Quan Mạn tựa đứng trước cửa điện kêu nàng, hình như mới vừa tỉnh. Hai hàng lông mày có chút nhíu lại, trên vai nàng khoác áo choàng lông trắng, vẫn rủ xuống đến dưới chân, từ xa chỉ thấy mái tóc đen, xa xa cười cười ngoắc nàng. Lần đầu tiên mọi người nhìn thấy nàng vui vẻ như vậy. Thù Nhi nghi ngờ để đồ trong tay xuống, cung kính nói: "Điện hạ có gì phân phó."
Chẳng biết tại sao, trên mặt Thượng Quan Mạn nhàn nhạt đỏ ửng, móc từ trong tay áo ra một cái hộp gấm lớn đưa cho nàng, nói: "Lát nữa La cô sẽ làm bánh xốp mộc lan, ngươi đem mấy cái đến Thiên Trục uyển, tìm một người tên Thuận Tử."
Ánh mắt nàng tĩnh mịch: "Hiểu không?"
Thù Nhi cơ trí cỡ nào: "Nô tỳ hiểu."
Thiên Trục uyển là hạ bộ phủ Nội Vụ, chức năng chính là tu sửa phòng ốc, ngày hôm trước bão tuyết, ngói ở Thù Ly cung vỡ mất mấy viên. Chính là Thuận Tử tổng quản Thiên Trục uyển tự mình dẫn người tới. Đến giờ được dặn, Thù Nhi xách làn vào uyển, một tiểu nội thị cười nói: "Đây không phải là Thù Nhi tỷ tỷ sao? Làn gió thơm nào đưa ngài tới đây."
Thù Nhi cười: "Con khỉ lưu manh, không có bản lãnh khác à, chỉ luyện cái miệng." Nàng vén chiếc khăn phủ làn lên. Bánh xốp dưới khăn toả hương, trong ngày tuyết tiêu điều hương vị càng cực kỳ ngọt ngào. Mấy nội thị đồng thời chạy đến, thi nhau chén chẳng mấy chốc liền thấy đáy, Thù Nhi vội nói: "Chậm một chút, chậm một chút."
Nghe bên ngoài ồn ào, Thuận Tử vén rèm đi ra ngoài mắng: "Im lặng một chút, có để cho người ta ngủ hay không đây." Nhìn thấy Thù Nhi không khỏi sợ run lên, lập tức đổi nét mặt tươi cười: "Tỷ tỷ sao lại tới đây, mau vào trong nhà."
Thù Nhi nói: "Ngày trước làm phiền tổng quản, nếu không chúng ta làm sao có thể nghỉ ngơi. Hôm nay Điện hạ đặc biệt dặn La cô làm bánh xốp tặng, coi như là cám ơn mọi người."
Thuận tử vội cười: "Điện hạ còn khách khí như vậy, đây là chuyện chúng nô tài nên làm." Mắt thấy bánh xốp trong giỏ xách càng ngày càng ít, vột xô đám tiểu nội thị kia ra: "Mau tránh ra mau tránh ra, chừa một chút cho lão tử."
Thù Nhi cười nói: "Gấp cái gì, để dành cho ngươi đây." Nói rồi bất động thanh sắc nhét vào trong tay hắn. Thuận Tử ngây ngốc, đang muốn giấu trong tay áo, Thù Nhi lại đưa một cái cho hắn: "Nếm thử một chút..."
Thuận tử cười nói: "Tay nghề của La cô ai mà không biết, nhắc tới nước miếng cũng đủ ngập Thiên Trục uyển này." Vì vậy nàng liền nhìn hắn ăn bánh. Thuận tử thấy nàng vẫn chưa đi, vừa ăn vừa