Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2606 lượt.
a chân trời. Trong điện lẻ tẻ một vài ánh đèn chiếu mặt Diệu Dương hoa dung thất sắc. Thượng Quan Mạn dắt díu Thù Nhi, chậm rãi ngồi xổm xuống. Diệu Dương sợ hãi nhìn nàng. Mặt nàng trắng nõn dị thường, tóc đen đậm như nước sơn, chỉ cảm thấy phiếm ý lạnh yếu ớt. Diệu Dương lại một câu cũng nói không nên lời. Chỉ thấy Thượng Quan Mạn giơ tay lên phủ đến trên má nàng, cũng là vô cùng lạnh, lạnh như không có nhiệt độ, từng chút lau đi nước mắt trên má Diệu Dương, thanh âm trong trẻo lạnh lùng: "Muội thật muốn đi sao, nếu đi, có thể sẽ thấy cơn ác mộng cả đời muội cũng sẽ không quên được."
Diệu Dương nghe không hiểu, nắm tay áo Thượng Quan Mạn chẳng qua là khóc: "Tỷ tỷ, người cứu mẫu thân muội."
La cô ở một bên than thở: "Điện hạ, thân thể Điện hạ chúng ta đều không khoẻ, như thế nào đi cứu Ngô Sung Viện?!" Diệu Dương chỉ lắc đầu: "Ta bất kể, tỷ tỷ thông minh như vậy, nhất định có biện pháp cứu mẫu thân."
Thượng Quan Mạn mới nói: "Đi lấy áo choàng cho ta, có lẽ còn chưa muộn." La cô muốn nói lại thôi, lại không muốn làm trái với ý của nàng, chỉ đành phải dặn dò: "Điện hạ, các người cẩn thận một chút."
Thượng Quan Mạn chậm rãi gật đầu.
Diệu Dương lôi kéo Thượng Quan Mạn vội vã bỏ chạy. La cô ở phía sau nhìn theo giậm chân: "Diệu Dương Điện hạ người chậm một chút, thân thể Điện hạ chúng ta không khoẻ..."
Ngô Sung Viện và Chân phi cùng ở tại Xuất Vân điện. Kể từ ngày Tứ hoàng tử gặp chuyện không may, tình cảnh Chân phi bất tiện, thường thường đóng cửa không ra. Diệu Dương lôi kéo Thượng Quan Mạn chạy đến cửa, thì bị Thượng Quan Mạn lôi trở lại, dẫn nàng vòng từ cửa hông vào viện. Bóng đêm đã chìm, duy thấy cành lá um tùm che giấu tung tích, trong khoảng cách trông thấy chánh điện trên cao treo đèn bằng vải lụa tám góc, cột sơn sáng loáng thấy rõ bóng người. Phía dưới nóc hành lang điêu khắc, cửa điện mở rộng ra, cũng thật yên tĩnh như chết.
Diệu Dương khóc muốn xông vào bên trong.
Cổ tay Thượng Quan Mạn dùng sức mang nàng kéo trở về, ẩn ở trong bóng cây um tùm. Diệu Dương nhanh chóng khóc không thành tiếng: "Tỷ tỷ, mẫu thân và đệ đệ ở bên trong." Trong bóng tối khó thấy mặt mày, chỉ cảm thấy nàng giảm thấp thanh âm xuống, nhàn nhạt vang ở bên tai: "Tình hình hôm nay, an nguy của muội quan trọng nhất, muội ngoan ngoãn không được kêu la, nếu không nghe lời, ta đây liền trở về."
Diệu Dương nghe vậy, đáng thương nhìn nàng.
Lại nghe trong điện truyền đến tiếng bước chân lộn xộn, tiếng khóc vang dội đâm xé rách bầu trời đêm của trẻ nít, vang vọng trong đêm tĩnh mịch. Diệu Dương há mồm muốn kêu, Thượng Quan Mạn vội che miệng của nàng, xoay mặt qua, lướt qua cành lá đè thấp. Ngay sau đó, một đoàn người từ từ ra ngoài điện, cầm đèn đứng ở hai bên, một ma ma ôm đứa trẻ còn trong tả lót ra điện. Đêm khuya yên tĩnh như nước, chỉ nghe thanh âm rét lạnh của bà ta: "Giết nó."
Dường như cảm nhận được mình sắp chết, đứa trẻ càng khóc lớn.
Cái gì gọi là "phác sát"?! là bỏ đứa trẻ vào trong túi, ném lên cao để mạnh mẽ rơi xuống. Diệu Dương trừng lớn mắt, dùng sức giãy giụa ở trong lòng nàng, nàng dùng hết khí lực mới đè nàng ấy lại được. Đứa trẻ kia đã bị ném tới trời cao, còn đang tê tâm liệt phế kêu gào, làm như ý đồ lưu lại tiếng khóc cuối cùng trên đời này. Túi cấp tốc rơi xuống, "Phịch" một tiếng, thật yên tĩnh, rơi đập đến trên gạch xanh sạch sẽ. Máu tươi theo gạch quanh co nhỏ xuống như dòng chảy, làm như dây leo mờ nhạt lan trên gạch. Màu đỏ tươi này, khiến cho nàng nhớ tới máu của ma ma trong Thù Ly điện, máu của Mật Nhi cung nữ thân cạnh của nàng, nhiễm đỏ mặt gạch vàng trong điện. Nhắm mắt lại cũng cảm thấy màu sắc như vậy ánh lên chói lọi, vị máu tanh tràn ngập ra, mùi vị làm cho người ta nôn mửa, cả đời cũng khó quên. Đám ma ma đem nước giội lên, vết máu kia dần dần trở thành nhạt, tiếp theo sạch đi, sạch sẽ giống như ban đầu.
Trong hành lang gấp khúc cũng không đốt đèn, trong bóng tối đen đặc lại thấy một cái bóng khoác bóng đêm đi về phía này. Nàng không khỏi dừng chân, hơi cau mày: "Ai đó?"
Ảnh Tử đi cũng nóng nảy, cơ hồ một cái chớp mắt liền đến trước mắt, khuỵ gối cúi chào phía trước: "Nô tài ra mắt Điện hạ, Điện hạ kim an."
Thanh âm mặc dù giả bộ cực kỳ giống thanh âm lanh lảnh đặc biệt của nội thị, nhưng vẫn là không phải. Thanh âm kia nghe vào vô cùng tức cười, cũng có mấy phần quen tai. Thượng Quan Mạn thấy hắn vẫn cúi đầu, bước chân vừa rồi cũng không giống người trong cung, chẳng lẽ là người ngoài xâm nhập vào cung sao, cau mày nói: "Ngươi ngẩng đầu lên."
Nội thị lại rụt đầu một cái, một ít tóc rơi xuống. Màu tóc như tuyết, cực kỳ bắt mắt, lại chật vật lượn quanh ở bên tai, hắn làm như cảm thấy nhột, vội vàng dùng ngón tay gãi gãi, ánh trăng vừa đúng tà tà đánh tới trên ngón tay hắn, nhìn ra da thịt khô héo như thân cành.
Thượng Quan Mạn cuối cùng đoán được, nín cười nói: "Nửa đêm canh ba, tiên sinh đến đây làm gì?"
Thân thể người nọ cứng đờ, la ầm lên: "Chơi không vui chơi không vui, dễ d