Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

àng như vậy đã để cho ngươi nhận ra." Vừa nói vừa lấy khăn quấn đầu màu đen trên tóc xuống, quăng lên mặt đất, lộ ra mái tóc bạc trắng. Ngẩng mặt, râu bạc trắng lông mi trắng, khó thấy tròng mắt, quả là Thanh Phong tiên nhân, cười hì hì nhìn nàng: "Nữ oa oa, ngươi nói một chút, ta giả trang không giống chỗ nào?"
Thượng Quan Mạn cười nói: "Tiên sinh cần gì phải hỏi ta, bây giờ không phải đã biết rồi sao."
Thanh Phong tiên nhân nghe vậy tức méo lệch râu ria, trừng mắt, dưới lông mi trắng rốt cuộc thấy một chút tròng mắt đen, nói lầm bầm: "Ngươi tiểu nữ nhân này, ngoài miệng luôn không buông tha người, đứa trẻ hư đó khi dễ ta rồi, ngươi cũng không cho ta hoà nhã, làm khó ta len lén chạy vào tặng đồ cho ngươi." Vừa nói phất tay áo.
Thượng Quan Mạn biết hắn tính tình trẻ con, cũng không để ý tới, xoay người chậm rãi liền muốn trở về điện. Thanh Phong tiên nhân thấy nàng không theo, tức giận trợn mắt, nhắm mắt theo đuôi đi theo bên người Thượng Quan Mạn cười hì hì hỏi: "Ngươi không hiếu kỳ ta mang cái gì cho ngươi sao, là đồ tốt đó." Mắt thấy Thượng Quan Mạn nhìn cũng không nhìn ông, phất tay áo nói: "Thôi thôi, lão đầu tử ta tốt bụng, để cho ngươi xem một chút." Vừa nói vừa đưa tay vào trong ngực móc móc, chỉ nghe "chi" một tiếng, Thanh Phong tiên nhân "Oa" kêu đau, lầm bầm lầu bầu mắng: "Tiểu súc sinh, ngươi cũng khi dễ lão đầu tử ta." Lời nói chưa dứt, chỉ thấy một đạo ánh trắng nhanh như tia chớp thoáng qua, rơi vào mép váy Thượng Quan Mạn, khi cắn váy một đôi mắt màu lam đáng thương nhìn nàng. 
Trong bóng đêm chỉ thấy màu lam ngọc kia như bảo thạch, rạng rỡ phát sáng. Trong lòng Thượng Quan Mạn theo trực giác bị hung hăng đâm xuống, bản năng mau lui ra, con chồn trắng u oán kêu một tiếng.
Thanh Phong tiên nhân thấy thế chỉ vào con chồn trắng ôm bụng cười lăn lộn: "Ngươi cũng có hôm nay." Con chồn trắng kia cực kỳ hiểu tính người, xoay mặt liền bổ nhào tới ông, dọa cho Thanh Phong tiên nhân sợ đến tránh sau lưng Thượng Quan Mạn: "Nữ oa oa, ngươi mau bắt nó, đừng cho nó tới đây."
Thượng Quan Mạn nhàn nhạt quét con chồn trắng kia một cái, nói: "Vật này sao ở chỗ tiên sinh."
Con chồn trắng làm như nghe hiểu nàng gọi nó là "Vật" cúi lỗ tai xuống, chi một tiếng thật thấp, bộ dáng giận mà không dám nói gì. Thanh Phong tiên nhân cười hắc hắc nói: "Có người nói cho ta biết vật này là của ngươi, lão đầu tử ta nhất thời tốt bụng, mang đến cho ngươi." Ông cũng bắt chước kêu nó là vật, chọc cho con chồn trắng hung ác nhe răng với ông, hai tay Thanh Phong tiên nhân kéo mặt, trả lại cái mặt quỷ.
Thượng Quan Mạn chỉ cho là Phản Ảnh, xoay mặt không nhìn tới con chồn trắng kia, nói: "Kính xin tiên sinh mang về đi." Dừng một chút, nàng hỏi: "Bọn họ vẫn khỏe chứ?"
Thanh Phong tiên nhân chỉ lo trợn mắt với con chồn trắng, thình lình bị nàng hỏi: "Người nào?" Quay mặt lại cười, lông mi trắng che lại một đôi mắt ti hí, rất là tức cười: "Ngươi nói đứa trẻ hư kia?" Ông nhéo cằm trầm tư: "Thật giống như gặp gỡ phiền toái, trong phủ cả một khuôn mặt tươi cười cũng không thấy. Ta vừa tới liền hung dữ với ta, còn dùng con cá thối kia khi dễ ta..." Ông càng nói càng tức, hận đến hàm răng cũng ngứa ngáy, chợt ánh mắt sáng lên, xoay mặt tới lấy lòng bám lấy nàng, âm đuôi kéo thật dài "Nữ oa oa ——"
Thượng Quan Mạn nghe được như rơi vào trong sương mù, tuy là biết rõ tính tình của ông, vẫn bị vẻ mặt chợt mưa chợt gió của ông cả kinh ngẩn ra: "... Tiên sinh mời nói."
Ông quan sát mặt của nàng: "Đồ ta đưa cho ngươi không dùng tốt sao, khôi phục có vẻ chậm nha."
Trên mặt Thượng Quan Mạn có vẻ thẹn.
Thanh Phong tiên nhân nặng nề vỗ ba chưởng: "Cũng không sao, ta xem ngươi không phải là rất thích tiểu súc sinh này, cắt một vết thương trên người nó, mỗi ngày uống một giọt máu của nó, sẽ bảo vệ thanh xuân mãi mãi."
Con chồn trắng điềm đạm đáng yêu nhìn chằm chằm Thượng Quan Mạn.
Nàng cảm thấy buồn cười, ai ngờ Thanh Phong tiên nhân kia lại như hiến vật quý từ trong ngực móc ra một bình sứ màu trắng. Mặt mày hớn hở tán dương: "Nữ oa oa, ta còn có đồ tốt cho ngươi."
"Đây là một bình vong tình lộ, phàm là nam nữ khốn khổ vì tình, uống lộ này, tình sâu hơn cũng sẽ như là người xa lạ. Lão đầu ta nghe chơi thật vui, cố ý điều chế một bình, cũng không có thuốc giải. Ta xem ngươi ở nơi này rất nhàm chán, không ngại thì uống vui đùa một chút, cũng coi như thử thuốc cho ta."
Đối mặt lời hoang đường của Thanh Phong tiên nhân, Thượng Quan Mạn luôn chẳng hề để ý nghe, nhưng nghe vậy thì nụ cười cũng dừng lại, ánh mắt rơi vào trên bình sứ kia. Trước mắt chỉ thấy một bình sứ bình thường, men tráng không đều, vật vô cùng thô tháo mà dân gian dùng. Nhưng một vật bình thường như thế, lại là thuốc giải có thể khiến cho người quên mất đau đớn sao...
Đầu ngón tay trắng nõn không nhịn được khẽ run lên.
Nàng không nhận, Thanh Phong tiên nhân lại nhét vào trong lòng bàn tay nàng: "Lão nhân cần phải đi rồi." Ông vừa lui vừa cười hì hì hướng nàng nháy mắt: "Nhất định phải nếm thử một chút đó."
Nghe giọng nói của ôn