Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2306 lượt.

uối cùng lướt qua nửa điểm ánh sao, chậm rãi chuyển sang La cô. Thượng Quan Mạn mặc áo bào trắng thuần lẳng lặng đứng phía sau nàng. Đôi mắt sâu kín lạnh nhạt nhìn nàng, bên tay là màn lụa màu tím nhạt, gối sứ thanh hoa... đây không phải là gian phòng của nàng. Hình ảnh tối hôm qua vọt tới như dời núi lắp biển, nàng chống đỡ không được, run môi, "Oa" một tiếng nhào tới trong ngực La cô.
La cô vừa vuốt lưng của nàng vừa than thở: "Đứa nhỏ đáng thương."
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng quay đầu đi chỗ khác, nói: "Bây giờ không phải là thời điểm than khóc, muội cẩn thận suy nghĩ một chút, Hoàng hậu hôm qua đã nói gì." Diệu Dương thút tha thút thít ngẩng mặt, trong mắt còn chứa đựng nước mắt. La cô vội nói: "Lão nô đi bưng chút nước trái cây cho Điện hạ." Lặng lẽ đóng cửa lại lui xuống.
Trong điện yên tĩnh vô cùng, chỉ nghe thanh âm gió thổi lá cây ngoài phòng. Bên ngoài phòng khói trắng tràn ra nhiều lần, đánh vòng quanh quẩn bầu trời, dần dần tản đi. Đôi mắt Diệu Dương sợ hãi nhìn nàng. Thượng Quan không tiếng động đi tới một bên lư đồng, đốt hương an thần. Ngoài phòng ánh nắng mỏng thấu xuyên qua ôn nhu chiếu xuống, trên người bạch y cùng bàn tay trắng nõn của nàng càng đẹp. Toàn thân khép trong ánh sáng, chỉ tựa như thiên nhân hạ phàm.
Một con chồn trắng cẩn thận ngang nhiên xông qua. Mắt màu lam trong suốt như lưu ly, bộ lông như tuyết, ngửa đầu nhìn nàng. Một người một thú, giống như bức tranh.
Thượng Quan Mạn chuyên chú thêm hương, lại cau lông mày, đạm nói: "Nói đi."
Thân thể Diệu Dương run rẩy, cúi đầu xuống mắt đã đỏ: "Mẫu thân lâm bồn, ma ma cũng không để cho muội đến gần, chỉ cho ở phòng trên lầu, nói là nử tử ở bên không lành vân vân, muội liền nghe bà. Phụ hoàng một mực chờ ngoài phòng sanh, mới đầu người còn rất cao hứng. Muội đứng ngồi không yên ngồi ở bên trong phòng, thỉnh thoảng còn có thể nghe được giọng nói ôn hòa của phụ hoàng."
"Sau đó... Mẫu hậu..." Nàng dừng một chút, làm như nhớ tới bộ dáng tiểu hoàng tử chết thảm, sắc mặt hiện lên đau đớn tái nhợt, cắn răng nói: "Nữ nhân xấu đó tới, nói một vài lời. Muội ở cách khá xa, chỉ nghe thấy mấy chữ vụng trộm, không trinh." Nàng mờ mịt ngẩng mặt nhìn Thượng Quan Mạn: "Tỷ tỷ, vụng trộm là có ý gì, vì sao phụ hoàng nghe lại tức giận như vậy?"
Hai tròng mắt rưng rưng trên gương mặt non nớt, vô tội hỏi nàng cái gì gọi là "vụng trộm".
Thượng Quan Mạn mở to mắt, trong hốc mắt đều là bóng mờ. Nàng hồi lâu không đáp, chỉ nhẹ giọng hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó..." Diệu Dương che mặt khóc rống.
Sau đó Hà Hoàng hậu tuyên nội thị và ngự y từ trước vẫn chiếu cố Ngô Sung Viện đến, hai người không kiêng kỵ giấu giếm thú nhận kinh nguyệt của Ngô Sung Viện khác thường... Tiểu hoàng tử ra đời, Hà Hoàng hậu nói nhỏ máu nhận thân. Rõ ràng là hai giọt máu đỏ thẫm giống nhau, lại tan ra không hoà một chỗ. Lúc này Hoàng đế giận dữ, tức giận mắng Ngô Sung Viện: "Tiện phụ này, ngũ mã phanh thây cũng không đủ để hả con giận của ta." Ngô Sung Viện khóc chỉ kêu oan uổng. Hoàng đế liếc nhìn bà một cái cũng cảm thấy bẩn, chỉ nói giao cho Hà Hoàng hậu xử trí rồi phẩy tay áo bỏ đi.
Thật là một vở kịch hay.
"Điện hạ." Thù Nhi ở ngoài cửa vội vàng gõ cửa.
"Nói."
"Nghe nói vị ngự y và nội thị kia sợ tội nên đã tự sát." Thanh âm nàng nhỏ hơn, rất là lo lắng: "Còn Ngô Sung Viện..." Diệu Dương nghe thấy thẳng từ trên giường té xuống: "Mẫu thân ta, mẫu thân ta thế nào?" Thượng Quan Mạn quỳ gối đỡ nàng, nàng chỉ gắt gao bấu víu hai cánh tay của Thượng Quan Mạn, giống như bắt được một gốc cây cây cỏ cứu mạng cuối cùng: "Tỷ tỷ, người cứu mẫu thân đi."
Nàng vươn ngón tay lau đi nước mắt trên mặt Diệu Dương, thương tiếc nói: "Bây giờ muội có thể làm, chính là đi cầu một người, có thể cứu hay không, còn phải xem ý trời."
Diệu Dương vội vàng hỏi: "Muội đi, chỉ cần có thể cứu mẫu phi, muội chết cũng nguyện ý, người nọ là ai?"
"Nhu Phi."
Lời bên gối từ trước đến giờ đều hữu dụng, bất quá một ngày kia, Nhu Phi len lén truyền tin qua, Hoàng đế đã kéo dài thời hạn chuyện này, lệnh phủ Nội Vụ điều tra. Tuy là giao cho phủ Nội Vụ, rốt cuộc vẫn là Hà Hoàng hậu chấp chưởng đại cục, vẫn như lưỡi gươm kề cổ, khiến cho người người thời khắc không an tâm, dù vậy Diệu Dương nghe xong vẫn cao hứng.
Không bàn về Ngô Sung Viện sống hay chết, ngày sau bà khó được sủng nữa, phải ở lại trong cung thê lương sỉ nhục cả đời, dù là sống hay chết cũng có khác gì đâu.
Liên tục tắm rửa mấy ngày, lại có La cô tự mình làm canh điều dưỡng, nàng đã khôi phục thật tốt. Lại thêm mấy ngày nữa, chỉ cảm thấy hơi thở ấm áp dễ chịu, cất bước nhẹ nhàng như bay. Tắm rửa rồi trong kính chiếu ra một người, da thịt nhẵn nhụi như ngọc, trắng nõn tựa tuyết, cẩn thận nhìn lại, lại cảm giác như minh châu rực rỡ, tràn ra ánh rực rỡ mơ hồ. Hai gò má đã nở nang trắng nõn, tôn lên chiếc cằm nhọn xinh, đôi môi mềm mại hồng hồng, tròng mắt như nước sơn, uyển chuyển có tình. So với bộ dáng khi bệnh, rõ ràng là mặt mày giống nhau, lại cảm giác lúc này ra thanh nhã thanh tao, như hoa tr