Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.
ên cây tuyết, khiến cho người nhìn không nỡ chuyển mắt.
Diệu Dương kéo địch y tiến đến, đột nhiên diễm quang bỏng mắt, càng nhìn càng ngây người, đứng ở đó thật lâu không động. Thượng Quan Mạn giương mắt nhìn nàng, Diệu Dương mới từ từ đến gần, đôi mắt nhìn chằm chằm mặt mày khéo léo của nàng, hâm mộ nói: "Lâm Quan tỷ tỷ, người so trước kia còn đẹp hơn." Dừng một chút, lại lo lắng: "Nhưng, làm như vậy thật có thể cứu mẫu thân ra ngoài sao?"
Đầu ngón tay xanh nhạt của Thượng Quan Mạn phất qua hoa phục cẩm tú Diệu Dương đang cầm trong tay. Trâm cài chín châu chói lọi như hoa, địch y từ gấm đỏ tươi dệt thành, màu tươi đẹp toả sáng, rực rỡ mây trời, cầm ở trong tay, làm như bắt được đám mây đẹp mắt nhất chân trời. Đêm Cố Sung Viện hiến vũ, nàng cũng có phần thưởng, chính là địch y diễm quang tứ phía này, nàng nhìn cũng không nhìn, chỉ bảo La cô đè xuống tầng dưới cùng... Vinh nhục sinh tử tất cả đều trong tay ông ta, nàng đã sớm biết, chẳng qua là chưa từng nghĩ đến, nàng cũng có một ngày như vậy.
Rốt cục mở miệng: "Có thể cứu ra hay không, ta cũng không nắm chắc." Nàng nhìn Diệu Dương một cái, mới nói: "Nhưng có thể cho mẹ con muội gặp mặt một lần." Diệu Dương ướt hốc mắt cúi đầu, yên lặng mặc quần áo thay nàng.
Chốc lát sau, người trong kính đẹp đẽ khuynh thành, xinh đẹp không gì sánh được.
Thi đình đã định vào ngày 5 - 6 tháng 3, sấm xuân chợt nổi lên, cảnh tỉnh động vật ngủ đông. Nông canh bắt đầu bận rộn, tỏ rõ một mùa thu hoạch. Nhóm cống sĩ cũng bắt đầu bôn ba khắp nơi, nhất thời sẽ bắt đầu thi đình, trở thành đề tài nóng bỏng trong triều đình.
Ngày hôm đó, sau cơn mưa trời lại sáng. Trời trong xanh, Hoàng đế thay cẩm bào nặng nề, chỉ mặc một bộ thường phục màu đen thêu mười hai hoa văn khác nhau[1'> mang theo thái tử, Hách Liên Du và mấy vị Thái Phó học sĩ dạo ngự hoa viên. Trong vườn mẫu đơn mềm mại đẹp đẽ, chạm nhẹ tay cũng làm rung rinh cánh hoa. Gần đây Hoàng đế hao gầy rất nhiều, nhưng tinh thần lại tốt, khiến cho mấy vị Thái Phó làm thơ tận hứng, một đường quân thần trò chuyện với nhau thật vui, mới vừa trầm ngâm: "Các khanh cho là, ra đề thi gì thì thỏa đáng?"
Thái Phó nói: "Thần cho là nên ra đề trường thi, quan hệ nghiêm trọng, đề mục thi hương đã không câu nệ kiêng kỵ, nên không thể ra đề thường dễ nghĩ đến."
Hoàng đế cười không đáp, nói: "Thái tử nghĩ sao?"
Thái tử vội cung kính chắp tay: "Nhi thần cho là Thái Phó nói rất đúng. Dùng đề thi vấn đáp, không câu nệ quy cũ, ta sẽ lấy ý tưởng để đánh giá." Trên người hắn mũ mão đỏ tươi đâu ra đấy, cúi đầu liễm cúi mắt, một ít tóc đen tôn lên mặt ngọc mắt phượng, quy củ lại ít sức sống. Nụ cười của Hoàng đế cứng lại, xoay mặt qua, cười nói: "Hôm nay Tử Thanh lại trầm tĩnh rất nhiều, ý ngươi ra sao?"
Diệu Dương đang muốn đáp, liền nghe một tiếng: "Tìm được không?"
Lời còn chưa dứt, một người áo dài quanh co, trang sức leng keng, từ vườn hoa khoan thai đi tới. Quanh thân như có ánh sáng không thể nhìn gần, cả vườn mẫu đơn cũng tức thì mất sắc. Mọi người bị diễm sắc bất thình lình làm khiếp sợ, nhất thời trời đất đều trở nên tĩnh lặng. Tất cả thất thần nhìn nàng. Nàng không nghĩ gặp gỡ thánh giá, trong mắt ngoài lóe lên kinh ngạc không còn gì khác, lả lướt khom người thi lễ: "Nhi thần Lâm Quan ra mắt phụ hoàng."
Lâm Quan? Lâm Quan!
Thái tử phút chốc ngẩng đầu nhìn thẳng, nơi nơi tươi đẹp, ngay sau đó chìm trong buồn bã sầu lo. Thần sắc của Hách Liên Du cũng là khiếp sợ, chợt nhìn nàng, ánh mắt thâm thúy không thấy đáy.
Thần sắc Hoàng đế chấn động, quan sát quanh thân nàng, bộ cẩm y kia ông còn nhớ, Chiêu Dương chê eo gầy. Lúc đó ban thưởng, ông thuận miệng liền thưởng Thù Ly cung, không ngở mặc ở trên người nàng lại thanh tao như vậy. Ông cũng nhớ trên mặt nàng có vết sẹo, đứa nhỏ này, xấu xí khiến cho người ta kinh mắt, giờ đẹp lên lại có chút không thể tin: "Ngươi là Lâm Quan?"
Bên mép Thượng Quan Mạn mỉm cười nhạt nhẽo, mọi người chỉ cảm thấy vui mắt. Đứng ở cuối gió, trên người nàng có mùi thơm ngát như lan, lan tỏa khắp xung quanh, chợt cảm thấy như say, chỉ nghe nàng nói: "Phụ hoàng nói đùa, nếu nhi thân không phải Lâm Quan, vậy ai mới là Lâm Quan."
Mọi người lúc này mới hồi thần, nàng chính là Lâm Quan Đế Cơ, nữ nhi của Cố Sung Viện, người ở lãnh cung mấy năm, thường gọi Đế Cơ vô danh. Trong lòng cũng đại chấn. Ai cũng nói Chiêu Dương xinh đẹp không người nào sánh bằng, hôm nay vừa gặp, tên khuynh quốc chỉ có thể dành cho Lâm Quan.
Hoàng đế cũng cười, phất phất tay: "Đây là ngươi viết?" Thượng Quan Mạn cúi mắt, không nói được lời nào, trong mắt Hoàng đế thay đổi: "Lần này trẫm không phạt ngươi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa." Chuyển tay đưa cho Tào Đức. Tào Đức ở bên cạnh hắn phục vụ nhiều năm, trước mọi người nghe một câu trách móc nặng nề, hắn đã sớm phát hiện nụ cười bên mép Hoàng đế, cầm tờ giấy tự mình giao cho Thượng Quan Mạn: "Điện hạ xin cầm lấy."
Tào Đức tự mình đưa vật, đây là phân lượng cỡ nào, khiến mọi n