Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.

yên tạc ở chỗ Bổn cung!"
Tiếng vỡ vụn chói tai vang dội trong điện, tiểu cung nữ bị dọa cho sợ đến vào điện xin tội, lớn tiếng cầu xin tha thứ: "Hoàng hậu nương nương tha mạng."
Đang muốn xử trí các nàng, bóng dáng đỏ tươi từ ngoài chạy gấp vào điện, thẳng kêu: "Mẫu hậu..." Hà Hoàng hậu trợn mắt một cái, nhóm cung nữ nhìn thấy như được đại xá, vội vàng lui ra ngoài.
Bức rèm che từ trân châu đan lại mà thành va chạm đinh đang. Chiêu Dương như một đoàn lửa, nung đỏ màn gánh vàng thêu loan phượng giương cánh trong điện. Hà Hoàng hậu khẽ cau mày: "Có chuyện gì, khiến con gấp thành bộ dáng này."
Chiêu Dương đổ mồ hôi dầm dề, hai gò má tức giận ửng đỏ: "Chẳng lẽ mẫu hậu không nghe nói sao, trong cung cũng truyền khắp rồi, nói tiện tỳ Lâm Quan đó có tiên nhân tương trợ, một đêm khuynh thành. Còn nói đệ nhất mỹ nhân thiên hạ này không phải là nàng thì còn ai, vậy ta là cái gì?" Hà Hoàng hậu không nhúc nhích tựa tại trên giường. Chiêu Dương vội vàng tiến lên kéo ống tay áo của bà, nặng nề kêu lên: "Mẫu hậu!"
"Câm miệng!"
Hà Hoàng hậu đột nhiên hất nàng ra, lạnh lùng một tiếng. Trâm cài trên trán bà run rẩy, sáng ngời ở giữa lông mày, chỉ thấy ánh mắt lạnh hung ác thoáng qua trong ánh sáng trắng. Chiêu Dương cả kinh nhất thời mặt trắng bệch đứng ở trước giường. Sắc mặt Hà Hoàng hậu đanh lại, sửa lại tay áo bị nàng nắm nhăn một chút, quay mặt phân phó: "Bưng trà quả cho Điện hạ giải mồ hôi."
Bên cạnh có một tiếng cung kính: "Vâng"
Lúc này Hà Hoàng hậu mới xoay mặt nhẹ trách mắng: "Con thật là thiếu kiên nhẫn."
Chiêu Dương hầm hừ ngồi xuống trên ghế gấm bên cạnh sạp mỹ nhân[1'> , nói: "Nữ nhi có thể nào giữ được bình thản, phụ hoàng lâu như vậy chưa tới Phượng Tê cung, ngay cả Càn Khôn Điện cũng không cho con đến, lại ngày ngày để cho nữ nhân bẩn đó ở bên cạnh..." Lại thấy sắc mặt Hà Hoàng hậu âm lãnh, chỉ bị dọa cho sợ đến không dám nói nữa, ngập ngừng nói: "Mới thu thập một Ngô Sung Viện, hiện tại Lâm Quan đó lại dám gây sóng gió, ngộ nhỡ phụ hoàng sủng Cố Sung Viện lại, phụ hoàng càng không tới nơi này." Nàng cẩn thận kéo tay áo Hà Hoàng hậu lắc lắc: "Mẫu hậu, người suy nghĩ biện pháp một chút đi."
Hà Hoàng hậu nâng bàn tay trắng nõn mang hộ chỉ[2'> khảm hồng lam bảo thạch vuốt vuốt tóc, tiếng châu sai ở đầu ngón tay bà vang dội như gió mát, giọng nói châm chọc: "Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, bằng vào nàng ta?" Bà đảo mắt qua Chiêu Dương: "Bằng vào Cố Lan Na đó có thể nuôi ra thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, mẹ con là nhất quốc chi mẫu, lại là Đế Cơ quốc chủ được sủng ái nhất. Trong chúng Đế Cơ ai có thể so với con, con cho rằng mỹ nhân thứ nhất thiên hạ này chỉ có khuôn mặt sao?"
Lúc này Chiêu Dương mới cười lên, nhăn nhó nói: "Vậy cũng không thể mặc kệ được."
Hà Hoàng hậu hừ lạnh: "Tất nhiên không thể bỏ mặc." Đột nhiên quay mặt sang: "Mới vừa rồi người nào nói huyên thuyên, kéo ra ngoài, đánh chết cho ta." Mấy mạng người, từ miệng bà thoáng chốc biến mất không phát ra hơi thở. Mấy ngày nay, tính khí Hà Hoàng hậu càng hung ác rồi. Chiêu Dương nghe được sợ hết hồn hết vía, lại nghe Hà Hoàng hậu nói: "Ngô Sung Viện gặp chuyện không may, trong lòng phụ hoàng con nhất định là có ngăn cách, bây giờ không thể sinh thêm sự cố, chờ qua thời gian này, Bổn cung từ từ dọn dẹp bọn họ."
Chiêu Dương cũng không biết bà nói cái gì, sau đó lại nói thêm vài lời, vội vàng trở về điện.
Qua buổi trưa, trong điện đã có mấy phần ảm đạm, ánh sáng cũng lạnh. Từ trong điện sáng sủa sạch sẽ, chỉ thấy Hoàng đế mặc áo bình thường, xoay người lại đưa tới một bài văn: "Xem một chút." Hai tay Thái phó run rẩy cầm lấy, nhìn sơ lược mấy lần, sắc mặt khiếp sợ.
Hoàng đế khoanh tay ngồi ở trên ghế, cười nói: "Thái Phó cảm thấy như thế nào?"
Trên trán Thái Phó chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, ở trong lòng tính toán mấy lần mới cẩn thận mở miệng: "Người này nói rõ tệ đoan của triều đình, bút phong sắc bén lớn mật, cũng cực kỳ cụ thể." Chỉ dò xét thần sắc Hoàng đế.
Hoàng đế nói: "Nếu đặt trong cống sinh (những người đỗ đạt), sẽ đạt vị trí nào trong giáp (các thứ hạng đỗ đạt)?"
Thái Phó trầm ngâm nói: "Nếu là cựu thần bình luận, văn này tuy tốt..." Nhưng rốt cuộc quá không cho triều đình mặt mũi, ông khẽ cắn răng: "Thần chỉ cho hắn Bảng nhãn (vị trí thứ hai, sau Trạng Nguyên)."
Hoàng đế cười ha ha.
Thái Phó không rõ vì sao ông bật cười, chỉ đành phải cúi đầu mà đứng, lại nghe Hoàng đế cười nhẹ một tiếng: "Đáng tiếc lại là một nữ nhi." Thái Phó không nghe rõ, chỉ đành phải đáp: "Vâng". Lại thấy Hoàng đế đứng ở dưới cửa, ánh sáng đen tối đánh tới trên mặt ống, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Vội chắp tay: "Cựu thần cáo lui trước."
Hoàng đế mới phục hồi tinh thần lại: "Đi đi."
Sắc trời dần dần tối xuống, bên trong phòng nội thị bưng đầu bài xanh biếc, không tiếng động đứng ở hành lang. Bàn sơn đỏ khắc hoa bên trong sáng bóng tựa như một vũng nước xanh an tĩnh chảy xuôi. Tào Đức phủ thêm cẩm bào cho Hoàng đế, hỏi: "Nô tài truyền Nhu Phi nương nương hầu giá?"
Hoàng đế dừng một chút, nói: "Đi Thù Ly cung."