Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.
gười ồn ào bàn tán. Hoàng đế đột nhiên liếc mắt nhìn Diệu Dương, nàng vẫn đứng ở bên người Thượng Quan Mạn, vẫn là thần thái điềm đạm đáng yêu, ôn hòa nói: "Diệu nhi dạo gần đây trông gầy, sau này bảo ngự thiện phòng làm chút đồ ăn đưa đến... trong Thù Ly cung đi." Tào Đức vội cười nói: "Nô tài tuân lệnh." Thánh giá đi trước, Tào Đức cũng vội đuổi theo sau. Thái tử chần chừ quay đầu lại, lên tiếng gọi: "Thập nhị muội." Đúng lúc Hách Liên Du cũng từ trong đám người quay đầu lại, làm như cách sông trông thấy ánh sao lấp lánh, những người khác lại ở dưới ngọn đèn tàn. Ánh mắt Thượng Quan Mạn như hàn đàm, hờ hững quét qua Hách Liên Du, cong môi nhẹ nhàng cười một tiếng với thái tử.
Có người gọi hắn: "Đại nhân?"
"Uh" Hách Liên Du xoay mắt, là một học sĩ tam phẩm, chỉ nghe học sĩ kia cười nói: "Lời bàn vừa rồi của Đại nhân, hạ quan thật bội phục..."
Hắn không chút để ý nghe, quay đầu lần nữa, chỉ thấy biển hoa như sóng di động, người đã không còn ở đây.
Hai người trở về điện. Diệu Dương khó nén vui mừng: "Tỷ tỷ, phụ hoàng sẽ cho muội đi gặp mẫu thân sao?" Gương mặt nàng sáng trong, vốn là vô cùng xinh đẹp khả ái, lúc này vẻ mặt tràn đầy vẻ vui mừng thật chói như ánh nắng, Thượng Quan Mạn không khỏi mỉm cười: "Ta sẽ tìm thời cơ thích hợp, cố gắng chờ một chút."
Thần sắc Diệu Dương tối sầm lại, chợt cười: "Vừa rồi phụ hoàng cười với muội, lần trước người rất hung dữ với muội."
Hai người đã vào viện, trong viện cành lá cây bạch quả giản ra, thanh âm xanh dày. La cô trở ra điện, chỉ giật mình như ở nơi nào: "Điện hạ, người đây là..."
Nàng ăn mặc cao quý, xinh đẹp không thể nhìn gần.
Cố Sung Viện và Thù Nhi trước sau ra điện, đều là ngẩn người tại đó. Thượng Quan Mạn cũng không giải thích, đang chần chừ, ngoài viện lại có một tiếng thông bẩm thật dài. Cố Sung Viện nhìn Thượng Quan Mạn một cái, ra trước viện nghênh đón. Người đến là Diêu Hỉ, cầm phất trần trong tay cười ôn hòa: "Lão nô ra mắt Sung Viện."
Cố Sung Viện vội làm lễ ra mắt, quét thấy các nội thị đang cầm trong tay khay ngọc màu sắc rực rỡ, kinh ngạc nói: "Đây là..."
Diêu Hỉ cười ánh mắt cũng híp lại thành đường: "Lão nô chúc mừng chủ tử, rốt cục khổ tẫn cam lai."
Cố Sung Viện càng không hiểu, chỉ nghe Diêu Hỉ cười nói: "Thánh thượng hồi cung liền kêu ngự thiện phòng tặng canh Các Sắc Bổ. Tuy danh nghĩa là của Diệu Dương Điện hạ, nhưng lại gọi người đưa đến Thù Ly cung. Chủ tử còn ước lượng không tới dụng ý trong đó sao. Ở trong cung này, trừ Hoàng hậu có đãi ngộ như vậy, Sung Viện là thứ hai đó."
Cố Sung Viện chỉ bị lời này của ông kinh ra một thân mồ hôi lạnh, thất thanh nói: "A Ông chỉ giáo cho."
"Mẫu thân." Thượng Quan Mạn nhỏ giọng tới gần Cố Sung Viện, nhẹ nói: "Con đã đi tìm ông ấy." Thân thể Cố Sung Viện chấn động, cũng không nhìn nàng, thân thể chẳng qua hơi run rẩy. Thượng Quan Mạn vội bắt được cổ tay bà: "Con nghĩ phụ hoàng nhìn thấy con, chắc chắn là nhớ tới người lúc còn trẻ, nhất định sẽ đối xử tử tế với chúng ta." Cố Sung Viện chẳng qua là cắn môi, Thượng Quan Mạn nhẹ giọng cầu khẩn: "Mẫu thân..."
Cố Sung Viện lại rơi lệ: "Ta có mặt mũi nào trách con, rốt cuộc là tự ta không còn dùng được, khiến con phải đi tranh giúp ta."
Diêu Hỉ thấy hai người thần sắc ưu tư, nào có nửa phần sắc mặt vui mừng tạ ơn, vội nói: "Sung Viện cao hứng quá hóa hồ đồ sao, còn không mau tạ ơn." Thượng Quan Mạn giấu thần sắc mỉm cười: "Làm phiền A Ông đi một chuyến."
Trong viện cành lá thanh thúy, hành lang đỏ điêu khác, chiếu da thịt nàng như tuyết. Diêu Hỉ lấy làm kinh hãi, chợt vui mừng cười: "Điện hạ thông minh, nghĩ thông cũng tốt." Khoát tay một cái, nội thị theo thứ tự vào điện. Thượng Quan Mạn và La cô giữ hắn, Diêu Hỉ chỉ nói phải trở về phục mệnh rồi dẫn chúng nội thị đi.
Tâm tình Diệu Dương thật tốt, cũng không biết từ nơi nào tìm được tuyến cầu[2'> , đang chơi đùa với con chồn trắng kia thật vui. Dưới cửa tràn đầy tiếng cười như chuông bạc của nàng. La cô đối với việc trong điện đột nhiên xuất hiện con chồn trắng rất không an lòng, nhìn cặp mắt màu lam kia liền cảm giác sợ sợ, muốn đuổi ra ngoài. Diệu Dương lại bảo vệ hết mực, nửa bước cũng không để cho bà đến gần. La cô bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là tuỳ nàng.
Tháo xuống vật trang sức nặng nề, Cố Sung Viện đẩy Thượng Quan Mạn tới bên cạnh gương đồng trang điểm. Theo nàng ngồi xuống, cầm lược cẩn thận chải tóc cho nàng. Ngoài cửa sổ ánh sáng dời đi, lướt qua nước sơn đỏ khắc hoa, soi sáng lớp áo ngoài bằng gấm bạc thêu chữ thọ của Cố Sung Viện trong gương đồng. Hình ảnh càng nhìn không rõ. Nàng làm như khi còn bé, xoay người lại nhào tới trong ngực bà, mặt dán vào hoa văn mịn phập phòng, nhẹ giọng nói: "Mẫu thân có trách hài nhi không?"
Cố Sung Viện chẳng qua là mỉm cười: "Ta cũng đã nghĩ thông rất nhiều, Hồng Phi đã bị bắt, nếu chúng ta không dùng sức, liệu ai có thể cứu hắn ra ngoài. Đứa bé Diệu Dương kia cũng đáng thương, nếu con không giúp nàng, ai còn có thể kéo nàng một cái." Dừng một chút, lại nói: "Nếu phụ hoàng con quả thật thương yê