Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2290 lượt.
hậm rãi thu tay lại, cười nói: "Phải xem ở trong phòng mới được." Nàng đáp không yên lòng: "Vậy trở về Thù Ly cung đi."
Bởi vì cung nhân đã đến Lê Viên, Thù Ly cung bất quá chỉ có mấy nội thị. Sau khi bảo mọi người lui ra, bên trong phòng cũng không có đốt đèn. Trong bóng đêm ánh trăng lẻ tẻ, Thượng Quan Mạn xoay người muốn tìm đá lửa. Bất ngờ phía sau lưng có ánh sáng sáng sâu kín như lũ tiết ra.
Bỗng nhiên xoay mắt, trong tay thái tử có một viên dạ minh châu lớn chừng quả đấm, ánh xanh như biển, chiếu mặt mày tuấn lãng như vẽ của thái tử. Hắn cong mắt phượng cười nói: "Thích không?"
"Ừ." Nàng khom người nhìn, chỉ thấy hạt châu kia tựa như một vũng nước biển, trong suốt không tì vết, nhuộm một mạt màu lam trên mặt nàng. Con ngươi trắng đen rõ ràng, sâu kín như hồ. Thái tử vội rũ mắt, tiến sát tới, cười nhẹ giọng nói: "Không uổng công ta mất khí lực thật lớn mới tìm được." Gần như vậy, hơi thở của hắn mơ hồ phất đến bên tai, làm như khí nóng khi tắm rửa vọt đến trên mặt. Nàng dừng một chút, bất ngờ nói: "Tam ca, ta hơi nóng."
Thái tử nháy mắt ngẩn ra, nàng đã cúi đầu cởi dây bên hông. Y phục dày cộm nặng nề vẽ ra một đường vòng cung phấn trắng trên cổ nàng, mơ hồ có thể thấy được xương quai xanh khéo léo trong cổ áo. Cổ họng thái tử đột nhiên lăn một vòng, vội đè tay nàng lại, run giọng nói: "Thập... Thập nhị muội, muội muội làm cái gì?"
Nàng chậm rãi ngẩng mặt, trong ánh sáng mờ mờ chỉ thấy hai má nàng ửng đỏ, trong mắt xuân quang mênh mông, hơi thở của nàng như lan, phất ở trên cổ. Rũ mắt trông thấy môi đỏ mọng của nàng khép mở, chỉ mềm giọng nói: "Ta hơi nóng."
Thái tử như bị sét đánh, đứng ở đó không nhúc nhích, trong đầu ông ông tác hưởng, tựa như chỉ mong đến môi kia, mắt kia. Hắn còn tồn vài tia lý trí, đè cổ họng hỏi: "Thập nhị muội, muội làm sao vậy?"
Nàng hô một tiếng: "Nóng" thân thể mềm nhũn ngã vào trong ngực hắn, nhuyễn ngọc thấm hương vào ngực. Thân thể hắn đột nhiên chấn động, ngực dồn dập phập phồng, hai tay run rẩy ngưng ở giữa không trung, nhẹ giọng kêu: "Thập nhị muội... Mạn nhi..." Ngoài cửa sổ không tiếng động, chỉ nghe người trong ngực nhẹ nhàng ưm. Trái tim cấp tốc nhảy lên, từng tiếng mang theo hồi âm nhảy lên ở bên tai. Nàng ở chỗ này, ngay trong lòng hắn. Tình cảnh xuất hiện ngàn vạn lần trong mộng. Mỗi lần tỉnh lại, tội ác quanh co trái tim, như rắn độc quanh quẩn, như dã thú điên cuồng hét lên ở ngực. Đau như vậy, giống như sau một khắc sẽ hóa điên mất. Nhưng hôm nay nàng đang ở trong ngực hắn, nếu như trước mặt là ly rượu độc, hắn cũng cam nguyện uống một hơi cạn sạch. Cuối cùng nhẹ nhàng ở vòng hông của nàng, giữ chặt. Hắn nhìn nơi xa hư vô, trong bóng đêm thanh âm ôn nhu như nước: "Mạn nhi, ta từng nói với nàng, ở một nước khác, huynh muội có thể lấy nhau, chúng ta, cũng có thể. Chờ ta lên ngôi Hoàng đế, ta chỉ muốn một mình nàng... Ta nhất định không phụ nàng."
Ta sẽ che chở nàng, sẽ không để cho nàng còn khổ cực như vậy, tin ta.
Gió rót vào bên trong phòng, thổi tấm màn bay múa, hắn ôm ngang nàng trong ngực, sải bước đi vào trong phòng.
Trên tiệc cười đùa vui vẻ, áo thơm ảnh đẹp, ngợp trong vàng son. Tựa như không liên quan tới nơi này, Hách Liên Du đứng chắp tay, vầng sáng chớp tắt chiếu thân hình hắn, hắn hờ hững liếc xéo.
"Lão Đại, lão Đại. ..."
Đỗ Minh tựa như từ trên trời giáng xuống, đặt mông ngồi chồm hổm trên đất, gọi thẳng: "Mệt chết ta, hai chân đều muốn gãy!"
Hách Liên Du đứng chắp tay theo gió, hơi hơi nghiêng mặt, cau mày: "Sao trễ như thế?"
Đỗ Minh vừa thở vừa oán trách: "Lão Đại, kỳ phổ thất truyền mấy trăm năm trước, lão Hoàng đế phái người tìm cũng không tìm được, ta đào sâu ba thước mới tìm được, người còn kêu chậm."
Hách Liên Du không đếm xỉa tới, nhận lấy hộp gấm hắn đưa, mở ra nhìn vào không khỏi mỉm cười: "Đúng là cái này." Đỗ Minh ngồi dưới đất ngửa đầu nghi ngờ hỏi: "Bất quá lão Đại, ngươi thật lấy cái này chúc thọ sao?"
Thanh Thuỵ cảm thấy hắn vô lễ, cau mày trách mắng: "Lão Tam."
Hách Liên Du làm như tâm tình không tệ, chỉ mang theo hộp gấm đựng cầm phổ kia, khẽ cong môi: "Không sao, lui xuống nghỉ ngơi đi."
Đỗ Minh cảm giác nhìn thấy trời quang mây tạnh, nhất thời vui mừng quá đỗi, nắm tay áo Thanh Thuỵ gạt lệ: "Nhị ca, lão Đại cười với ta kìa. Mấy ngày nay vẫn trời u mây ám, doạ muốn vỡ trái tim nhỏ của ta." Thanh Thuỵ không kiên nhẫn lấn ra ngoài.
Xa xa một người hùng hùng hổ hổ đi tới. Thân hình thon dài trong bóng đêm, bên cạnh cũng không có người hầu, thường phục màu lam dần dần tới gần loáng thoáng phân không rõ. Đỗ Minh chỉ cho là nhìn lầm rồi, kinh ngạc nói: "Đó là ai?" Người nọ nhìn thấy mấy người, tựa như cũng sửng sốt, xoay người muốn đi nơi khác.
Hách Liên Du đã nhìn ra là Hách Liên Khánh, cau mày: "Sao ngươi ở chỗ này?" Hách Liên Khánh xoay người lại cười lạnh: "Sao lại không thể, Hoàng đế các ngươi mời ta tới. Thế nào, cho là đánh ta thành bộ dáng này, ta liền không thể vào cung sao?" Hách Liên Du không rảnh bận tâm hắn, hờ hững nói: "Đỗ Minh, đưa tiễn Nhị Điện hạ."
Đỗ M