Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.
hồn, đã không thấy thân ảnh Diệu Dương.
Bỗng nhiên nắm tay, tờ giấy chỉ bị vo thành một cục, năm ngón tay xoắn ở chung một chỗ, chỉ nặn ra mồ hôi rịn chảy ròng ròng. Trên sân khấu tựa như hát lên khúc 《Tỳ bà ký》, vai nam trẻ Thái Bá Giai đang cảnh giàu sang trang phục phú quý, tưởng nhớ người vợ tào khang, than thở khóc lóc, làm cho đám nữ nhân sụt sịt than thở. Nàng nhẹ hít khí, cuối cùng đứng dậy.
Thù Nhi bước nhanh theo kịp: "Điện hạ muốn đi nơi nào, nô tỳ đi theo dẫn đèn."
Nàng khẽ mím môi: "Ngươi không cần đi theo."
Rừng hoa yên tĩnh không tiếng động, chỉ nghe vọng lại tiếng người huyên náo ở Lê Viên, pháo hoa xa xa nở rộ trong không trung, lẻ tẻ chiếu đến góc này. Cây hạnh hoa nở thật đẹp ở trong bóng đêm, mùi hoa thơm ngào ngạt, tựa như có thể say lòng người.
Trong đầu nàng rối loạn, đều là hình ảnh thường ngày nghĩ đến. Hôm đó, nàng khổ đợi một đêm, chờ tới cũng là ám hiệu đã hủy, nàng chung quy vẫn phải giãy giụa ở trong cung này, nhưng nếu... Nhưng nếu hôm đó nàng không đến nơi đây, nói không chừng đã sớm chạy ra khỏi ngoài thành, tiêu dao với Cố Sung Viện. Nếu hắn có thể đợi nàng, chỉ cần một năm, không nửa năm, nàng sẽ nhỏ giọng tới tìm hắn... Nàng khẽ lắc đầu, không tiếng động cười.
Thật là khờ, nàng từng ngu một lần, còn chưa rút ra được bài học sao.
Hoa hạnh đầy ngọn cây nghiêng nghiêng qua mi tâm, mấy cánh hoa điêu tàn, phất qua mi tâm trắng nõn, trong sương đêm chỉ cảm thấy lạnh, nàng đưa tay tiếp được, chậm rãi bóp vỡ.
Lần này hẹn nàng, chẳng lẽ là vì chuyện Hồng Phi?
Hay là, hắn giam Hồng Phi, mục đích cuối cùng là ám hiệu kia?
Cách đó không xa một tiếng động vang lên, nàng đột nhiên dừng chân, chỉ thấy người đứng dưới cây hoa chắp tay đưa lưng về phía nàng. Hoa hạnh như tuyết, chiếu thân dài của hắn như ngọc đứng đó, đàng xa pháo hoa nở rộ, hoa văn phức tạp trên áo chớp tắt trong vầng sáng.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, nàng lại suy nghĩ, hôm nay là sinh nhật, cũng không nhận được quà tặng từ hắn. Nguyên lai nàng vẫn để ý như vậy, chỉ cảm thấy mình thật buồn cười, giọng nói nhất thời hóa thành tảng băng đông lạnh, hờ hững mở miệng:
"Đêm đã khuya Đại nhân hẹn ta đến đây, có chuyện gì?"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Bài thơ này là Đánh trống 4 được làm bởi Khổng Tử, dịch bởi Tạ Quang Phát. Bản gốc là:
Kích cổ 4
Tử sinh khiết thoát,
Dữ tử thành thuyết.
Chấp tử chi thủ,
Dữ tử giai lão.
Yên lặng.
Chỉ có gió thổi qua hoa lá, thanh âm xào xạc bên tai, Thượng Quan Mạn nghi ngờ trong lòng. Đến gần chút, chợt thấy trước mắt thoáng một cái, hương phấn dày vô cùng đánh tới. Giơ tay áo che mặt, đã bị sặc đến ho khan, trong lòng cảm giác không tốt, quả nhiên nghe có người cười khẽ: "Xem ra ngươi dùng tình rất sâu đối với đệ đệ kia của ta, thủ đoạn đơn giản như thế cũng lừa được ngươi."
Gió thổi hàng thêu Quảng Đông, qua khe hở trông thấy mặt của người đứng dưới cây hoa. Cũng là một đôi mắt màu lam, dường như đang bị thương, cánh tay trái dùng lụa trắng quấn đến cổ, trên mặt cũng có chút máu ứ đọng.
Nàng khẽ mím môi xuân: "Mới vừa rồi là cái gì?"
Hách Liên Khánh giương cánh tay phải xoay tròn, thẳng cau mày: "Vì lừa ngươi, ta còn mặc xiêm áo xấu như vậy." Hắn nhẹ nhàng cười nói: "Có thể thấy được ta cũng dùng chút tâm tư." Đầu ngón tay hắn nâng cánh hoa hành mềm mịn, đôi mắt đào hoa tà tà nhìn nàng: "Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, đất này ngươi hài lòng chứ."
Nàng đã đoán được là thứ xấu xa gì. Nơi này không người nào, Thù Nhi lại không theo tới... Hách Liên Khánh vỗ tay cười không ngừng: "Vừa đúng ngươi cũng không dẫn người theo." Hắn tự tay tới dắt nàng, dưới tình thế cấp bách nàng dùng một cành hoa ngăn trước mặt hắn. Hách Liên Khánh "Oa" che mặt, nàng liền kéo váy chạy.
Váy áo nàng uốn lượn, bước nhanh cực kỳ bất tiện, trong bóng đêm dưới chân sâu cạn không đồng nhất. Hách Liên Khánh đuổi theo không nhanh không chậm phía sau, cười không ngừng: "Như vậy mới hứng thú."
Tức giận thẳng bốc lên, hắn lại dám! Âm thầm lục lọi, cơ quan kia vẫn mang ở trên người, nếu đánh bất ngờ, không chừng có vài phần thắng. Mãnh liệt xoay người, đôi mắt đẹp của nàng trợn tròn, lạnh lùng nhìn hắn: "Là ngươi muốn chết."
Hách Liên Khánh bị cử động của nàng làm cả kinh dừng chân.
Đầu ngón tay khẽ bóp, lợi khí trong tay áo vận sức chờ phát động.
"Thập nhị muội!"
Đột nhiên một thanh âm xông vào, hai người đều sửng sốt. Hách Liên Khánh thấy có người, chỉ tránh phía sau cây. Thượng Quan Mạn chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, đầu ngón tay thu hồi từng chút. Người từ trong rừng hoa đi tới, vui vẻ nói: "Cuối cùng cũng tìm được muội."
Quả là thái tử.
Nàng mới thật yên lòng, hơi kinh hoảng lên tiếng gọi: "Tam ca."
Nụ cười của thái tử trong bóng đêm thật chiếu sáng, hắn cười nói: "Hôm nay là sinh nhật của muội, ta có đồ tốt cho muội xem." Tiến lên liền kéo tay nàng. Trong lòng cảm thấy hơi nóng, đoán là do lòng bàn tay thái tử, nàng đột ngột run lên, vội hất ra, cười nói: "Là gì vậy?"
Thái tử ngạc nhiên chốc lát, c