Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
inh cười hắc hắc, bóp quả đấm, Hách Liên Khánh cương nói: "Không cần."
Hách Liên Du cười lạnh muốn đi, trong đầu đột nhiên chợt lóe ánh sáng, bỗng nhiên xoay mắt sắc bén dõi theo hắn: "Sao ngươi lại mặc y phục này? "
Dưới vầng sáng đen tối cũng là thường phục màu lam, nếu chỉ nhìn thoáng qua, thật có thể lấy giả loạn thật, trong lòng hắn bốc lên bất an, quát lên: "Nói!"
Hách Liên Khánh cười lạnh một tiếng, vốn không dư để ý tới, chợt chuyển con mắt, trở về mặt ác ý cười nói: "Nói cho ngươi biết cũng không sao, ta vốn là muốn một mình hưởng thụ mỹ nhân. Mặc xiêm áo giống ngươi, cũng động tay chân trong hương." Hắn tiếc hận: "Đáng tiếc làm đồ cưới cho người khác, bị thái tử bọn họ lượm tiện nghi đi." Hắn nhéo cằm cười không ngừng: "Nếu thái tử kia nhìn đến mị thái của muội muội ruột không biết sẽ thế nào, không chừng không cầm được huynh muội loạn luân..."
Liền bị Hách Liên Du mãnh liệt túm hai chân cách mặt đất, gương mặt tuấn tú của hắn bị ép lên. Con ngươi lam đậm như muốn phun ra lửa, toàn thân cũng phát ra hơi thở rét lạnh, giận dữ cắn răng: "Hách Liên Khánh, nếu nàng gặp chuyện không may, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Hung hăng vung, Hách Liên Khánh lảo đảo té trên đất, giương mắt chỉ thấy Hách Liên Du sải bước đi, nhìn bóng lưng Hách Liên Du không khỏi cười ha ha: "Ha ha... Hách Liên Du, ngươi cũng có lúc tức giận, ha ha..."
Ánh trăng như quần áo, Dạ Minh Châu yếu ớt, chiếu lên màn che nửa thân ảnh nghiêng nghiêng, môi của hắn lướt qua mặt nàng, môi nàng. Hơi thở của nàng ở bên, nhẹ nhàng thở dốc, ngón tay hắn xẹt qua da thịt trắng nõn của nàng, lông mi của nàng run rẩy, tất cả là của hắn.
Ôm nhau thân cận như vậy, chỉ mong thời khắc này dừng lại.
Thái tử thâm tình đưa mắt nhìn, tay lau gò má đỏ bừng của nàng, cúi người phất rơi quần áo ở vai, nơi cổ họng thật thấp một tiếng: "Thập nhị muội..."
Cửa ầm ầm một tiếng, thái tử hoảng hốt ngước mắt. Thân ảnh trong bóng đêm giống như La Sát, không thấy rõ là ai, người nọ bước nhanh đến phía trước liền kéo hắn dậy từ trên giường, một quyền đánh trên má. Thoáng chốc máu tươi chảy ròng từ miệng, mùi tanh tràn ngập khoang miệng. Thái tử cũng bối rối, hung hăng té trên đất như tượng gỗ, khó khăn ngẩng mặt.
Trên giường Thượng Quan Mạn quần áo tán loạn, hai vú nửa kín nửa che, thật là một bộ dáng xinh đẹp quyến rũ. Toàn thân Hách Liên Du run rẩy, tức giận tựa như con sư tử, xoay tay lại liền rút ra nhuyễn kiếm ngang hông Thanh Thuỵ. Ánh sáng trắng thoáng qua đường vòng cung sắc bén, nhắm thẳng vào mi tâm trắng bệch của thái tử. Thanh Thuỵ thấy tình hình không tốt, gắt gao nắm chặt tay của hắn, thấp giọng nói: "Điện hạ!"
Cổ tay Hách Liên Du bất động, làm như dã thú tùy thời nhào lên cắn cổ con mồi, thanh âm như sấm sét ù ù lăn qua, cắn răng nghiến lợi: "Ta đã từng cảnh cáo ngươi!"
Trước mắt thái tử sao bay đầy trời, ngã ngồi trên mặt đất cũng không nhúc nhích, giống như vết sẹo khó coi nhất chôn dấu dưới tấm lòng trong nháy mắt bị vạch trần, thật đáng xấu hổ bẩn thỉu. Hắn liếc mắt nhìn phương hướng giường hẹp, chậm rãi giơ tay lên lau đi máu tươi bên môi, lảo đảo bò người lên tông cửa xông ra.
Bóng lưng chật vật, rốt cục biến mất ở trong bóng đêm.
Nếu trễ một chút nữa, chỉ chậm một chút nữa… hắn thật không dám nghĩ, Hách Liên Khánh cũng được, Thượng Quan Uyên cũng được, dám động đến nữ nhân của hắn. Một ngày nào đó, hắn sẽ khiến cho bọn họ sống không bằng chết.
Nếu không phải Thanh Thuỵ ngăn lại, một khắc kia, hắn thật lập tức giết tên kia.
Thanh Thuỵ vội gọi: "Điện hạ!"
Hách Liên Du từ từ buông tay, lạnh lùng ném nhuyễn kiếm trên đất, xoay người lại mấy bước tới bên giường. Thanh Thuỵ nhặt kiếm cúi đầu thối lui vào bóng tối.
Trong màn bóng bể loang lổ, mi tâm của nàng chau nhẹ, tóc đen lung tung thấp thoáng má phấn, yên lặng như thủy tiên. Hắn ngồi bên giường trầm trầm nhìn nàng, đầu ngón tay thon dài chậm rãi mơn trớn bên má nàng. Trong tay áo khép lại mùi bạc hà thơm ngát, mềm nhẹ phất qua da thịt. Trên má nàng lại hiện lên màu đỏ kỳ dị, môi đỏ mọng khẽ nhếch, mị nhan như độc, trên trán chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, quần áo mỏng dán chặt da thịt, phác hoạ thân hình uyển chuyển phập phồng.
Ánh mắt của hắn dần dần rực.
Phía chân trời khói lửa lại bắn lên, sáng chói nở rộ trong bầu trời đêm. Cách xa như vậy, thanh âm tia lửa gào thét ngất trời nghe thật chân thật, cảm giác như ở rất gần. Tia lửa kia chiếu sáng nửa bầu trời, mặt đất cạnh cửa cũng vì pháo hoa chiếu ánh sáng lấp lánh, bóng người trong điện theo đó cũng lúc sáng lúc tối.
Trong điện không có đèn, chỉ có viên Dạ Minh Châu hoà lẫn, ánh sáng tràn như biển.
Thanh Thuỵ không tiếng động đứng ở trong điện, cuối cùng xoay người đi ra ngoài. Chợt nghe sau lưng thở dài thật thấp, hắn xoay người lại nhìn. Trong vầng sáng sáng tắt Hách Liên Du thần sắc thâm trầm, nói: "Lấy ra đây." Hương kia bất quá là thuốc kém, người tập võ luôn mang thanh não định thần trên người. Thanh Thuỵ vội nâng một