Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2583 lượt.

bình thuốc bốc khói lượn lờ lên, tay Hách Liên Du nhận lấy, đặt ở đáy mũi nàng... Trong giây lát, nàng nhăn đầu lông mày, ưm một tiếng, cuối cùng yếu ớt tỉnh lại.
Lại một đóa pháo hoa chui lên không trống vắng, đột nhiên nở bung.
Hương bạc hà quen thuộc ở đáy mũi, nàng chỉ cho là ở trong mộng, chậm rãi mở mắt ra. Hình dáng người nọ ẩn ở bóng tối, nàng còn mang theo vài tia lười nhác chưa tỉnh, không hề chớp mắt nhìn hắn. Mu bàn tay hắn vuốt lên má nàng, thật ấm, thấp nói: "Khá hơn chút rồi?"
Thái tử vội bắt Thượng Quan Mạn, trách mắng: "Hách Liên Du, ngươi làm cái gì!" Chỉ bị Thanh Thuỵ ngăn lại không thể tiến lên.
Vô cùng đau, năm ngón tay giống như bị bóp nát. Nàng không cần nhìn đã biết là ai, muốn tránh, lại bị mạnh mẽ xoay thân thể qua đối mặt hắn. Nàng bị buộc ngẩng mặt, trong bóng đêm đen tối, trông thấy con ngươi xanh đậm thâm trầm không thấy đáy của hắn, tĩnh mịch như vực sâu, tức giận và lạnh lẽo của hắn, cùng nhau từ môi mỏng của hắn khạc ra: "Nàng từng là người của ta, bây giờ cũng vậy, về sau càng phải vậy, cho dù nàng đã quên, ta cũng sẽ không đồng ý nàng chạm đến nam nhân khác."
Nàng giận quá mà cười, nam nhân khác, nàng thân thiết với thái tử, ca ca cùng cha khác mẹ của nàng, khi nào thành nam nhân khác. Huống chi hắn có tư cách gì ung dung nói ra những lời này, giương mặt cười nhạo nói: "Đại nhân và Lâm Quan ta một không phải vợ chồng, hai không phải bạn thân, ngài có tư cách gì nói những lời này. Cũng xin Đại nhân nhớ rõ, ta là Đế Cơ hoàng triều, không phải tùy tiện là có thể thuộc về người nào!" Lạnh lùng hất hắn ra, cũng không liếc hắn một cái, xoay người nói: "Nơi này là khuê các của Đế Cơ, chẳng lẽ Đại nhân chờ ta kêu cấm vệ quân sao?"
"Thanh Thuỵ." Ngón trỏ của Hách Liên Du khẽ bóp, nhẹ nhàng sửa cổ áo, môi lành lạnh chứa cười: "Điện hạ nói đúng lắm, hiện tại chúng ta cũng không phải là vợ chồng." Hắn lạnh nhạt quét mắt thái tử một vòng, thái tử lại không dám nhìn thẳng vào mắt, vội quay mắt đi. Hách Liên Du mới phất tay áo nói: "Cáo từ."
Thượng Quan Mạn một bụng tức giận, nhìn cũng không nhìn hai người trước sau ra điện, hết sức đè ép tâm tình nói: "Tam ca, người về trước tránh chốc lát, ta rửa mặt ra ngoài rồi sẽ bôi thuốc cho ca."
Thái tử chỉ lo sững sờ: "Được."
Người trong kính tóc đen sõa vai, trên cổ tuyết trắng ẩn có vết đỏ, chỉ tựa như lơ đãng dính phấn, nàng không khỏi đưa ngón tay chạm vào, trong đầu cũng không có một chút bóng dáng, nghĩ không ra là do người nào làm. Cuối cùng than thở thật thấp, cài từng cái chu sai lên búi tóc, không đến chốc lát, người trong kính hoa y cẩm tú, cao quý khó có thể chạm đến.
Nàng nhìn chằm chằm gương mặt trong kính, người trong gương cũng đang ngó chừng nàng, chợt ném lược sừng tê giác, quay người ra điện.
Châu nhi đang ở nơi đó, tay vịn hòm thuốc, cẩn thận bôi thuốc cho thái tử. Thái tử chỉ tựa như như đi vào cõi thần tiên, thẩn thờ mặc nàng hý hoáy, đợi Thượng Quan Mạn ra tới mới chợt xoay người lại. Châu nhi lại như nóng nảy lo lắng đứng lên khỏi ghế: "Điện hạ!"
Thượng Quan Mạn chỉ khó chịu vì sao nàng đến, hỏi: "Sao ngươi tới?"
Châu nhi cung kính đáp: "Trên đường không biết xảy ra chuyện gì, khí sắc Thánh thượng không tốt đã mang theo đoàn người đi về phía nam Lê Viên. Nhu Phi nương nương và Sung Viện sợ Thánh thượng động khí, nên sai nô tỳ tới kêu Điện hạ."
Nàng khẽ cau mày: "Vậy sao, dẫn đường đằng trước." Châu nhi vội nói: "Vâng". Thượng Quan Mạn muốn đi vẫn không quên dặn dò: "Trên mặt Tam ca có thương tích, không nên đi."
Thái tử ngớ ngẩn, chỉ đành phải đáp: "Cũng tốt."
Đi theo Châu nhi một đường qua, nguyên là một đền bỏ hoang ở Lê Viên, gọi là Mộc Vân các. Bên trong bóng người nhốn nháo, thấy nàng, vội để ra một con đường, nhanh đi lên, liền nghe Hoàng đế trong phòng gầm lên một tiếng: "Nghiệt chướng!"
Tiếng một nữ tử gào rú, làm như khóc ngất đi, xuyên qua hoa văn chạm rỗng thấy những thân ảnh loạn thành một đoàn, đỡ lấy thân hình người kia, cũng không người nào dám lớn tiếng kêu sợ hãi. Xoay người vào điện, chỉ thấy trong điện tụ mấy người. Mắt to đảo qua, Hoàng đế khí thế hung hăng ngồi trên chủ tọa, Nhu Phi ở một bên khuyên can. Dưới đường, hai người quần áo xốc xếch đang quỳ. Cố Sung Viện chuyển mắt trông thấy nàng ở trong phi tần, thần sắc đau thương. Thượng Quan Mạn liền lên trước cầm tay của bà, thấp giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Cố Sung Viện chỉ lắc đầu, lúc này mới nhìn ra hai người đang quỳ, không phải là Diệu Dương và Thất hoàng tử thì còn là người nào.
Nghĩ đến vị mới vừa ngất đi kia, là Tạ Quý Phi không thể nghi ngờ.
Huynh muội cẩu thả, bại hoại luân thường, đại nghịch bất đạo.
Nàng đột nhiên nhớ tới những đối thoại nghe được trong đường hầm, một lòng cũng trầm trầm không biết đến nơi nào.
Sắc mặt Thất hoàng tử trắng bệch như tờ giấy, thanh âm phát run: "Phụ hoàng, con cùng với Hoa Dương muội muội đùa giỡn thôi."
Hoàng đế giận quá thành cười: "Không tệ, các ngươi đùa giỡn đến tận trên giường." Ông nặng nề vỗ bàn, trên trán nổi gân xanh: "Hai đứa kh