Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.

biết gọi như thế có thỏa đáng hay không. Thanh âm hơi có chần chờ, hắn dò tay qua, kéo đầu của nàng qua.
Chỉ nghe hắn cười nhẹ sau lưng: "Ta rất thích."
Nàng mới thở phào nhẹ nhõm, chợt cũng cười.
Rất tự nhiên, hắn cúi đầu hôn tóc nàng. Nàng quay mặt lại giận trừng hắn, hắn ngược lại cười, kéo mặt của nàng hôn lên môi của nàng. Tay của hắn càng không thành thật, dò vào áo. Nàng tức cười đưa tay ngăn cản. Hơi thở lại rối loạn, nụ hôn chằng chịt rơi xuống, quần áo tuôn rơi. Chỉ cảm thấy giữa ngón tay của hắn đều là ôn nhu, phất qua từng mảnh da thịt run rẩy của nàng, làm như sau một khắc sẽ hòa tan.
Cả đêm mệt mỏi vô cùng, tỉnh lại trời còn chưa sáng, nàng khép chăn mỏng ngẩng mặt, liền thấy Hách Liên Du khoác áo tựa tại phía trước cửa sổ, híp mắt nhìn về phía nơi xa, tựa như đang trầm tư.
Nàng đứng dậy, tỉnh táo nói: "Có tâm sự sao?"
Hắn mới quay đầu trở lại, nửa gương mặt ẩn ở trong bóng tối: "Tỉnh rồi?"
Trực giác của nàng không tầm thường, lại hỏi: "Có phải trong triều xảy ra chuyện gì hay không?."
Trong triều? Cũng không phải là chuyện lớn gì, thái tử đề cử Hồng Phi lãnh binh đi biên cảnh, mấy lần đại thắng. Hoàng đế mặt rồng cực kỳ vui mừng, khen ngợi thái tử. Hiện tại đang là thời điểm hăng hái, ngược lại, Hoàng đế một lần cũng không nói để cho hắn vào triều, chắc bị gạt sang một bên rồi. Nhưng trọng điểm không phải vấn đề này... Hắn trầm mặc, một hồi lâu mới trầm thấp mở miệng: "Mạn nhi, trong phủ gởi thư, Cố Chiêu Viện bệnh nặng..."
Nàng giật mình ở nơi nào, nháy mắt chỉ cảm thấy long trời lở đất, sấm sét cuồn cuộn.
Lúc này liền cáo biệt ba người nhà nông, thay xiêm áo bình thường đi đường cả đêm, buổi tối hôm sau mới tới phủ Thượng Thư. Ba người nhóm Thanh Thụy đã sớm đón hai người ở cửa kiệu. Hắn một tay ném dây cương cho Bàn Tử, ôm chặt Thượng Quan Mạn vẻ mặt tiêu điều hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Thanh âm Thanh Thụy trầm thấp: "Mới đầu chẳng qua tình cờ bị gió rét, cũng không coi là quan trọng, dần dần lại cảm giác ra không đúng."
Nàng nghe không vô: "Thân thể mẫu thân vốn tốt, sẽ không bởi vì gió rét mà chậm chạp không khỏi, trong này phải có mờ ám."
Hắn nặng nề ôm vai run rẩy của nàng, giọng nói trầm ổn, làm cho lòng nàng dần dần an định lại: "Đi chuẩn bị kiệu, Điện hạ muốn vào cung."
Đỗ Minh cả kinh nói: "Hiện tại?" Hôm nay bên ngoài phủ Hách Liên có nhiều giám thị, Thượng Quan Mạn có thể không bị ngăn lại hay không, ai cũng không dám chắc.
Lại nghe có người vội vàng chạy tới nơi này. Đèn cung đình trong tay theo xu thế loạn sáng, thấy nàng thở hổn hển mở miệng: "Điện hạ, thái tử Điện hạ phái cỗ kiệu tới đón Điện hạ vào cung."
Hách Liên Du khẽ cau mày, cuối cùng không có mở miệng.
Quả là Châu nhi, nghe nói là người của thái tử đến, trong lòng nàng ấm áp, chợt cười: "Tới thật đúng lúc!" Cố Chiêu Viện bệnh nặng trong người, nàng lại cùng Hách Liên Du len lén chạy ra ngoài chơi vui, bỗng nhiên có một cảm giác tội lỗi. Nghĩ đến thái tử ở một bên chiếu cố, trong lòng rất cảm kích. Thượng Quan Mạn nghe vậy kéo váy nói: "Đưa ta đi." Đi vài bước, nàng bỗng nhiên quay đầu, chỉ thấy hắn mặc áo trắng đứng ở dưới tàng cây.
Mặt mày bình tĩnh, hình dáng thâm thúy, lại không thấy rõ tâm tình trong mắt hắn.
Thanh âm của hắn vang ở trong bóng đêm thật nhỏ: "Tình thế hôm nay, ta không thể vào cung, thay ta thăm hỏi người."
Nàng nhẹ nhàng gật đầu, không kịp ngẫm nghĩ nữa, bận rộn theo Châu nhi ra phủ.
Xuân đi hè đến, khí thu hơi say, Cổ Hạ quốc đã là mùa đông ngày lạnh, bão tuyết bay tán loạn. Trong màu trắng mênh mang có một đoàn người bước nhanh đi tới. Cầm đầu là một nam tử trung niên, khoác một áo khoác màu đen bay cao, vóc người cao ráo, mắt sâu mũi cao, một đôi mắt màu lam làm như chim ưng trong đêm, chẳng qua là trước viện trơ trọi trong tuyết mà hắn tới. Hai nữ tử áo trắng liền xông ra ngăn cản, rút kiếm bén, ánh đến mi tâm nam nhân một đoàn ánh sánh trắng
Bên cạnh có người thét lên: "Còn không tránh ra!"
Bọn nữ tử trợn mắt nhìn chằm chằm, không tránh ra chút nào.
Nam nhân cười lạnh một tiếng: "Chỉ là tiểu bối cũng có thể cản được quả nhân." Sau lưng có vệ binh mặc giáp xông lên, bọn nữ tử thấy thế nghênh đón, đánh nhau với bọn họ.
Đao kiếm huyên náo va chạm chấn đến tuyết trắng trên mái hiên rơi xuống từng khối từng khối.
Nam nhân thẳng tắp đi vào trong phòng.
Đập vào mặt là một luồng ấm hương. Mỹ nhân áo tơ trắng xinh đẹp ngồi ở phía trước cửa sổ, hình bóng lay động, liếc mắt nhìn chỉ cảm thấy trái tim cấp tốc động, thình thịch nhảy không ngừng. Thật là đẹp, xinh đẹp làm cho người ta hít thở không thông.
Thế nhưng hắn lại nâng bàn tay lên, hung hăng đánh qua.
Người kia cũng không giật mình, cơ hồ là không tiếng động bị chưởng lực của hắn đẩy té xuống đất. Mặt đất trải thảm lông dê thật dày, móng tay trắng mịn của bà bấm vào trong tấm thảm, môi lẳng lặng chảy ra vết máu.
Bà nhàn nhạt ngẩng mặt, dung nhan tuyệt mỹ chỉ càng lạnh nhạt.
Hắn cực hận vẻ mặt như vậy của bà, nhấc váy bà lên liền xông vào. Bà đau đến trước m