Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.

ởi vì bệnh nặng, màu da mang theo ố vàng không ánh sáng, vẻ mặt như vậy, càng làm Thượng Quan Mạn khổ sở, nói nhỏ: "Người tốt nhất dưỡng bệnh, con nơi nào cũng không đi."
Cố Chiêu Viện rũ mắt xuống, tựa như than thở: "Đứa trẻ ngoan đáng giá ta lưu luyến ở cõi đời này duy nhất chỉ có con." Nói đến đây không nhịn được sờ bên tai, bà hơi cười cười: "Ta muốn ngủ, con đi cả đêm tới cũng mệt mỏi, thiên điện vẫn giữ lại cho con, con cũng nghỉ ngơi thôi."
Thượng Quan Mạn thấy bà quả là vẻ mặt mệt mỏi, gật đầu một cái, nhìn bà khép mắt mới nhỏ tiếng đi ra ngoài. Vừa tới cửa, thình lình nghe Cố Chiêu Viện nói: "Thời gian này, con cũng đừng trở về chỗ phò mã nữa."
La cô để lại hai người nói chuyện, tự né tránh. Trong bóng đêm con ngươi thái tử đen bóng, bình tĩnh rơi trên mặt đất, nóng rực sáng lên, nàng có chút không thích cau mày, hắn mới quay mặt, cười nói: "Chuyện về Mạnh Phi, ta có tìm hắn, hắn nói chưa có muội cho phép không dám tự tiện quyết định, nhưng ta đã khuyên hắn, bảo hắn đến chiến trường rèn luyện, tương lai cũng dễ giúp muội..."
Trong lòng nàng cũng khiếp sợ, lời như vậy, lại từ trong miệng tam ca thái tử đã từng ôm lấy hai chân nàng khóc thút thít nói ra. Dường như mình mới ra ngoài với Hách Liên Du có mấy ngày, mà trở về thì việc đời đều thay đổi, hoàn toàn không còn là những gì nàng biết nữa.
Thái tử thấy nàng sợ run, không khỏi kêu lên: "Thập nhị muội, muội giận sao, cũng do ta tự tiện dùng người của muội."
Nàng vội hồi thần cười nói: "Ta làm sao tức giận, sau lưng Mạnh Phi không có thế lực, để cho hắn mang binh sẽ không làm phụ hoàng nghi ngờ, ngày sau nếu hắn lập công trận, cũng có lợi cho chúng ta, Tam ca làm rất đúng."
Thái tử mới cười: "Muội không tức giận là tốt rồi."
Nàng nhất thời có chút không yên lòng.
Bái biệt thái tử, tra duyệt điển tịch y dược cả đêm, cũng không phát hiện bệnh của Cố Chiêu Viện có dấu vết bị hạ độc. Nàng bất tri bất giác dựa bàn ngủ, lúc tỉnh lại chân trời đã dâng lên màu bạc trắng.
Châu nhi ở bên ngoài thông bẩm: "Điện hạ, Tào A Ông ở bên ngoài chờ Điện hạ đấy."
Nàng kinh ngạc, rửa mặt thay áo qua loa, Diệu Dương còn đang trong mộng. Nàng nhẹ nhàng mở cửa, đang muốn đóng lại, lại thấy một bóng trắng vèo từ bên trong cửa xông tới, định thần nhìn lại, là con chồn trắng lóe mắt màu lam nhìn nàng.
Nàng không nhịn được cười. Tào Đức đã sớm nhìn thấy nàng, cười nói: "Điện hạ đã trở lại, xin cùng lão nô đi một chuyến thôi."
Lúc này nàng mới ngẩng đầu lên, Tào Đức mở to mắt cười híp mắt nhìn nàng. Nàng nhẹ nhàng gật đầu: "Xin A Ông dẫn đường trước."
Đường đi ngang qua hàng liễu, nhưng cũng không phải đường đến Càn Khôn cung, ông dẫn nàng tới bên trong một hành cung, tùy tùng đứng hầu ngoài cửa. Tự nhìn qua, đều là cấm quân của Hoàng đế, nàng đột nhiên sinh nghi: "A Ông, không phải là phụ hoàng triệu kiến sao?"
Thân thể Tào Đức dừng lại. Xoay người nhìn lại, đã thấy hai cấm quân xuất hiện ở phía sau nàng, ánh mắt nàng lạnh dần. Tào Đức vội cười: "Điện hạ nghe lão nô nói."
Lúc này nàng mới kìm tức giận, thanh âm đã lạnh: "A Ông mời nói."
"Chuyện Điện hạ từng đáp ứng Thánh thượng, Thánh thượng bảo lão nô đốc thúc Điện hạ." Hắn nhìn chung quanh, thấp giọng nói: "Thân thể thánh thượng ngày càng lụn bại, cũng không nắm chắc được ngày sau ra sao. Điện hạ bế quan, Chiêu Viện tự sẽ có người chiếu cố tốt, để cho Điện hạ không vướng bận việc nhà."
Nàng mờ mờ ảo ảo cảm thấy không ổn: "Ta cần dặn dò mẫu thân một chút."
"Chuyện này do Thánh thượng tự mình mở miệng, Điện hạ không cần lo lắng." Giọng nói của hắn hiền hòa, ánh mắt lại kiên định, không thể nghi ngờ, tuyệt không có đường sống quay về.
Trong lòng nàng lạnh xuống. Tào Đức lại nói: "Bên trong có đầy đủ điển tịch (sách xưa) Điện hạ cần, Điện hạ không cần phải lo lắng." Một mặt nháy mắt, hai ma ma mặt không chút thay đổi nối đuôi ra, đồng loạt thi lễ nhưng cũng không nói chuyện. Tào Đức cười nói: "Xin Điện hạ dâng hương tắm rửa."
Nàng chỉ phải qua mười bậc thang mà lên, trong đầu nhanh chóng vận chuyển, lại nghe Tào Đức "A" một tiếng, nói: "Thả vật nhỏ này trở về." Cấm quân nắm đao liền lên. Nàng xoay người lại mới thấy con chồn trắng kia cũng đi theo. Bởi vì thân hình nó linh hoạt, cấm quân mấy lần bắt nó không được, cực kỳ chật vật, không khỏi trào phúng: "Bất quá chỉ là món đồ chơi, A Ông ngay cả cái này cũng không cho ta mang theo sao?"
Mặt Tào Đức có nghi ngờ, một hồi lâu mới cắn răng cười: "Nếu là Điện hạ thích, để nó đi theo thôi."
Cửa điện sau lưng ầm ầm khép lại, không còn thấy tia sáng le lói bên ngoài. Hoàn toàn cách ly rồi. Trong điện không có cửa sổ, chỉ dùng đèn cung đình thắp sáng như ban ngày, thẳng tắp thông về phía cửa cung ở chỗ sâu nặng nề.
Trong bồn tắm bậc thềm ngọc quỳnh lộ, ngửi thấy thơm mát, lụa mỏng múa loạn khắp mọi nơi. Tất cả đều đã chuẩn bị tốt. Động tác hai ma ma lưu loát vừa đúng, vừa hầu hạ thích đáng, lại không mạo phạm nàng. Nàng mặc cho định đoạt, hơi nước khép tại trên mặt, nóng ướt bịt kín tầng tầng nước, nàng mới mở miệng