Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
ường thế kia áp hắn nói không ra lời. Nhưng hắn đã không phải là hắn trước kia, hết sức tránh ra một hơi, miễn cưỡng cười: "Ta sẽ không để cho nàng thương tâm."
Hách Liên Du cười lạnh, lời nói như kiếm bén chọc thẳng xương mềm của hắn:
"Nếu nàng biết ý định xấu xa của ngươi, còn có thể đối đãi ngươi trước sau như một sao?"
Thái tử không nhịn được hít ngụm khí lạnh, sắc mặt dần dần tái nhợt. Hắn cong môi nhìn chằm chằm Hách Liên Du. Hách Liên Du cũng bình tĩnh quay lại nhìn hắn. Chỉ cảm thấy giữa hai người âm thầm kích động, kích lên nước xoáy cuồn cuộn.
Thái tử cuối cùng kéo kéo môi: "Vậy để xem, xem người nào có cơ hội để cho nàng căm hận." Bỏ lại những lời này, xoay người nghiêm mặt đi.
Hách Liên Du nhìn bóng dáng đỏ thẫm của hắn xuyên qua hành lang, chuyển tới cửa tròn liền không thấy. Chợt bứt lên một chút ý cười, ánh sáng lạnh bén nhọn xẹt qua, dưới ánh trăng chỉ cảm thấy lành lạnh như thú.
Đỗ Minh và Bàn Tử không nhịn được đồng thời run cầm cập một chút.
Vừa vào viện liền nghe "Chi" một tiếng, một đạo bóng trắng thoáng qua, trong ngực đã nhào vào một đoàn như tuyết. Ngọc bội trên người thiếu nữ vang lên. Một người đạp xuống bậc thềm ngọc, mặt mày cong cong vui rạo rực nói: "Tỷ tỷ, tỷ đã về rồi."
Con chồn trắng nâng lên một đôi mắt màu lam làm nũng nhìn nàng, không nhịn được cúi đầu nhấc chân gãi gãi. Trên bàn chân tuyết trắng khéo léo có một vòng vàng, theo động tác leng keng vang dội.
Nhớ tới những chuyện trước kia, nàng không nhịn được hơi mím môi, trên vòng vàng khắc hai chữ sáng chói: "Hồ Tử." Giơ tay lên vuốt ve đầu con chồn trắng, giao cho Diệu Dương, hỏi: "Mẫu thân ra sao?"
Diệu Dương thấy bộ dạng thân mật khi nàng đối đãi con chồn trắng. Con chồn trắng kia cũng là một bộ dạng ngốc ngốc thụ sủng nhược kinh, có chút sững sờ, nghe được nàng hỏi, vội đáp: "Tỷ tỷ yên tâm, ngự y nói đã chuyển biến tốt."
Nàng "Ừ" một tiếng, bước nhanh vào chánh điện, lò đồng trong điện tràn ra từng luồng khói, lượn lờ xẹt qua màn xanh được lưỡi câu vàng móc lên. Trong màn ảnh là một bóng người mảnh khảnh. Lòng của nàng đột nhiên cấp tốc nhảy dựng lên, lại không dám đi về phía trước.
Bên trong màn có một tiếng ho nhẹ, làm như cảm thấy có người đi vào, hỏi: "Người nào đó, La cô sao?"
Nghe thanh âm bà khàn khàn, hữu khí vô lực suy yếu, Thượng Quan Mạn đứng ở nơi đó cũng không biết nghĩ gì, liền thấy trên cổ tay nóng lên, giương mắt chỉ thấy La cô. Mấy ngày không thấy, chỉ cảm thấy bà tang thương rất nhiều, La cô nói nhỏ: "Điện hạ vào đi thôi, Chiêu Viện chờ người lâu rồi."
Nàng yên lặng theo lời theo bà đi vào.
Trên giường Cố Chiêu Viện không trang điểm, chỉ lười biếng cột tóc lên sau lưng, sắc mặt hơi vàng, mệt mỏi vô lực, thấy nàng, trong tròng mắt mới sáng lên, liền muốn đứng dậy: "Mạn nhi tới rồi à."
Thượng Quan Mạn vội đè bà lại, sẵng giọng: "Nữ nhi đây không phải là tới rồi sao, mới mấy ngày không gặp, liền nhớ con thành như vậy."
Cố Chiêu Viện thở dài nói: "Nữ nhi đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi, bây giờ suy nghĩ một chút, thật không nên gả con ra ngoài sớm như vậy." Diệu Dương không biết khi nào đi vào, vểnh môi nhất quyết không tha: "Cố nương nương thiên vị, Lâm Quan tỷ tỷ gả ra ngoài, không phải là còn có con sao, con chẳng lẽ không phải nữ nhi người sao?"
Nàng từ trước đến giờ đều gọi Cố Chiêu Viện như vậy, thân mật lại không xấu hổ, mềm nhũn một tiếng, chỉ cảm thấy dễ nghe. Bộ dáng xinh xắn, làm ra dáng vẻ, ai cũng không dằn được lòng yêu thích. La cô nhéo mặt mũm mĩm của nàng: "Ai uii, Diệu Dương Điện hạ này, cái miệng nhỏ nhắn ngọt như mật."
Diệu Dương cười nói: "Cố nương nương nhất định phải tốt, Diệu nhi còn muốn ngài chải tóc cho con, gả cho lang quân tốt như phò mã tỷ phu." Hai gò má nàng đỏ bừng, một đôi mắt thần thái phấn khởi, trên mặt Cố Chiêu Viện dần dần có thần thái, cười nói: "Được, vi nương đáp ứng con."
Một đầu ngón tay của La cô đâm chọt trên ót trắng nõn của nàng: "Cô nương, không biết thẹn thùng."
Diệu Dương làm mặt quỷ với bà, bưng chén canh ân cần nói "Con đút Cố nương nương ăn canh."
Cố Chiêu Viện miễn cưỡng uống vài ngụm, liền không nuốt nổi, che môi ho khụ. Diệu Dương có chút luống cuống, Thượng Quan Mạn vội tiếp tay, La cô kéo Diệu Dương ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại mẹ con hai người.
Nàng đưa muỗng canh tới trước môi, Cố Chiêu Viện chậm rãi lắc đầu, nàng chỉ xoay người lại thả vào trên khay trà một bên. Cố Chiêu Viện đột nhiên đưa tay ra đè lại cổ tay của nàng, năm ngón tay mảnh khảnh, giống như dùng hết khí lực toàn thân, ánh mắt nhìn nàng, môi đỏ mọng khẽ phát run:
"Mạn nhi, tạm thời ở lại trong cung cùng mẫu thân đi."
Ánh mắt bà khẩn cầu, làm như không muốn mất đi nàng, khiến trong lòng Thượng Quan Mạn bỗng nhiên động. Ở trong ký ức, bà chưa bao giờ dùng ánh mắt thế này nhìn nàng.
Không khỏi trấn an mỉm cười: "Con ở chỗ này cùng mẫu thân là được."
Cố Chiêu Viện mới chậm rãi cười, làm như thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi dựa trở về. B