Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2255 lượt.
heo lễ ta cũng nên đến thăm thập nhị muội."
Hẳn là thấy nàng không thoải mái, lại nhất định đâm một đao vào lòng nàng ở thời điểm này.
Thượng Quan Mạn cười nói: "Làm phiền tỷ tỷ phí tâm." Ngón tay mảnh khảnh cũng hung hăng bấm lòng bàn tay của Hách Liên Du, ngẩng mặt cười ôn nhu: "Thiếp cũng có chút mệt mỏi, trở về phủ trước." Chân mày Hách Liên Du hơi động, nhìn nàng, mặt cười hưởng thụ: "Cũng tốt."
Sắc mặt thái tử xanh mét, nói: "Thập nhị muội, thân thể Chiêu Viện không khỏe, muội về sớm vậy, không ổn đâu." Thượng Quan Mạn đã lôi kéo Hách Liên Du ra khỏi viện, mặt mày Hách Liên Du mang theo nụ cười mặc cho người lôi kéo.
Sắc mặt Chiêu Dương cũng không tốt, hai người nhìn chằm chằm một cái, tự mình rời đi.
Dây dưa, thở dốc, màn gấm đỏ thẫm chưa triệt hồi, tản ra rơi xuống, che kín mây mưa bên trong. Trong lòng nàng tức giận, móng tay hung hăng ngắt vào bắp thịt kiên cố của hắn. Vết sẹo ở phần lưng hắn phập phồng bất bình, đầu ngón tay sờ vào, cảm thấy thô ráp, trong lòng nàng mềm nhũn, các loại tâm tình chuyển trong tim, đè nén mở miệng: "Sao chàng không hỏi..." Hắn lại cúi đầu hôn xuống.
Không cần phải nói, cái gì cũng không cần nói.
Ngoài cửa sổ mặt trời vừa đúng, sáng loáng chiếu vào bên trong nhà. Nàng chân trần ngồi chải tóc, như gấm đen khoác lên đầu vai mảnh khảnh, tôn lên mặt mũi như sứ. Hai gò má nàng đỏ bừng, tươi cười trong mắt làm thế nào cũng không thể che hết. Mình trong kính nguyên là ngọt ngào như thể. Hắn chỉ mặc quần áo lúc ngủ, ở sau lưng nghiêng mặt sang bên hôn mặt của nàng, dầy đặc có chút nhột, không nhịn được tránh né cười, chỉ nghe hắn mơ hồ cười bên tai, làm như đột nhiên nhớ tới cái gì, hắn "A" một tiếng, xoay người lại nói: "Người đâu."
Hai nữ tử áo xanh không tiếng động đi vào, mắt sâu mũi cao, đôi tròng mắt màu rám nắng khảm trong da thịt trắng hơn người thường một chút, ôm quyền với Hách Liên Du: "Điện hạ."
Hẳn là một đôi tỷ muội song sinh.
Hách Liên Du ẩn chưa nụ cười: "Tới bái kiến phu nhân đi."
Chánh thê của hoàng tử Cổ Hạ quốc, quân xưng phu nhân, hắn bảo người làm xưng hô nàng như vậy, cũng là theo lễ Cổ Hạ. Nàng không phải là Đế Cơ kén rễ, lại quả nhiên là "Gả" rồi. Không nhịn được khẽ mỉm cười.
Hai người thi lễ với Thượng Quan Mạn: "Thiên Lưu (Thiên Du) bái kiến phu nhân"
Nàng khẽ gật đầu với hai người, Hách Liên Du thấp giọng nói: "Hai người này biết võ, có thể bảo vệ nàng chu toàn, gần đây tình hình không yên ổn, phải cẩn thận đề phòng." Không chờ nàng trả lời, thuận thế nắm cằm nàng hôn, sắc mặt nàng chợt đỏ, trước mặt mọi người. Nhưng hắn lại có phần hưởng thụ bộ dạng nàng đỏ mặt luống cuống, cười nhỏ một tiếng.
Tỷ muội Thiên Lưu mặt không chút thay đổi hầu ở một bên.
Hai người dùng bữa xong, Hách Liên Du đến Hình bộ. Bởi trước đó hai nước chinh chiến, Hách Liên Du bị cấm túc ở trong phủ, nên tạm gác lại chuyện thích khách lúc trước. Từ khi hắn phục chức, tất cả khôi phục thái độ bình thường, lúc này tuy bắt được rất nhiều phản đảng, nghiêm hình tra khảo, thế nhưng đầu mối lấy được ít lại càng ít. Hách Liên Du suy đoán, đây không phải là làm phản ngăn cản, chỉ là một ít cựu thần thầm tổ chức âm mưu phục quốc. Nói đến cựu thần, Thượng Quan Mạn nhớ tới một người.
Đổi một bộ váy gấm tuyết ra cửa, tỷ muội Thiên Lưu theo sát sau lưng. Thù Nhi thấy Thượng Quan mạn ra ngoài cũng không mang theo nàng, không khỏi có chút địch ý với đôi tỷ muội này. Thượng Quan Mạn không có bày tỏ, Thù Nhi chỉ đành phải ngậm miệng.
Mới vừa xuống bậc thang liền thấy đối diện có một người tiến đến cùng đám nha hoàn. Bậc thềm ngọc bên cạnh sắc màu rực rỡ, hương thơm nhẹ lay động trong gió. Nàng kia mặc một bộ váy như ý thêu trăm bướm vây hoa cúc, thân hình nhu nhược như cúc ở trong gió, váy áo bay nhanh.
Nàng ngược lại thông minh, không học diễm lệ của Chiêu Dương, dùng tư thái thanh lệ như sen này hấp dẫn ánh mắt nam tử.
"Uyển Hi ra mắt Lâm Quan Điện hạ."
Hà Uyển Hi hành lễ, nhu nhu nhược nhược quỳ xuống. Trâm của nàng là một đóa hoa ngọc lan vừa nở, run rẩy chiếu mặt mày khéo léo của nàng. Yếu đuối như vậy, nếu là nam tử, chỉ sợ sẽ không nhịn được tiến lên đỡ nàng.
Thượng Quan Mạn nhàn nhạt đáp một tiếng, coi như là đáp lại. Nàng vội vã xuất phủ, cũng không muốn chào hỏi nàng ta, liền dẫn hai tỷ muội đi qua.
Bị người không nhìn như vậy, thiếp thân nha hoàn bên cạnh Hà Uyển Hi tự nhiên giận dữ, không nhịn được nói thầm một tiếng. Hà Uyển Hi quét nàng, lại đuổi theo: "Điện hạ..."
Thanh âm nhu nhược khiến người thương vậy, mặc dù nữ tử nghe cũng không nhịn được động tâm.
Lúc này mới quay đầu lại nhìn về phía hai người, chu sai rũ xuống sáng rực rỡ bốn phía mi tâm, mặt mày thanh lệ đẹp lạnh tỏa ra uy nghi: "Còn có chuyện gì?"
Thần sắc Hà Uyển Hi không khỏi trầm lại, dừng bước lại nói nhỏ: "Uyển Hi mới tới bên trong phủ, chung quanh đều là người xa lạ, trừ phu quân, chỉ có Điện hạ là thân. Uyển Hi cả gan, không biết có thể gọi Điện hạ một tiếng tỷ tỷ..."
"Càn rỡ!"
Thù Nhi đột nhiên lên tiếng quát chói tai: "Thân phận