Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2253 lượt.

cãi lại, về sau chỉ sợ càng thêm khó dây dưa, quyết định theo nàng, nhạt nói: "Có thể để cho Bát tỷ làm chủ, thật sự là phúc khí của muội muội như ta, ta phân phó phòng bếp làm mấy món ăn ngon, chúng ta liền đến trong phòng khách đi."
Nàng không biết ở đâu ra ý giận, quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn Hách Liên Du một cái, quay đầu liền đi. Chiêu Dương lại liếc mắt cười nhìn hắn: "Đại nhân không đi sao."
Sắc mặt Hà Uyển Hi bỗng chốc đỏ: "Chúng ta đều là nữ tử, phu quân đến sợ không ổn đâu."
Một tiếng "Phu quân" đó đâm vào Chiêu Dương, Chiêu Dương hứng lời cười nói: "Muội muội sai lầm rồi, có để ngươi ủy khuất hay không, mấu chốt là ở Đại nhân." Ánh mắt nàng khiêu khích: "Đại nhân, ngài đến không."
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng nâng mắt nhìn hắn: "Chàng đi hay không?"
Hách Liên Du cười như không cười trả lời nàng: "Nghe có vẻ thú vị." Thượng Quan Mạn nghiêng đầu, âm thanh nhàn nhạt phân phó: "Thù Nhi, phân phó phòng bếp làm mấy món ăn ngon."
Chiêu Dương cố ý mang theo rượu ngon. Hà gia của cải phong phú, một vò tự không phải là việc khó. Rượu này uống ngọt say lòng người, tác dụng chậm khá lớn. Trong phòng khách có cửa sổ rỗng khắc hoa, vòng ngoài cửa sổ là hoa phù dung vừa nở, đè ở đầu cành, có gió thổi tới, xốc xếch như mưa bay cả phòng. Bên trong phòng mùi hoa thơm ngào ngạt, trộn lẫn mùi rượu nhàn nhạt, dễ dàng liền thấy say.
Hà Uyển Hi không thắng lực rượu, một ly xuống mặt đã ửng đỏ, hai tròng mắt xinh đẹp như nước mùa thu, thật xinh đẹp, lại lôi Thượng Quan Mạn đối ẩm cùng với nàng. Thượng Quan Mạn còn có thể uống một chút, gánh không được Hà Uyển Hi đeo bám dai dẳng, đợi hồi thần, đã có mấy phần say rượu. Chiêu Dương không ngừng rót rượu cho Hách Liên Du, hai mắt không hề chớp nhìn hắn, tựa như khóc tựa như kể.
Hà Uyển Hi nằm ở ngực Thượng Quan Mạn nhẹ nức nở, lẩm bẩm cũng không biết nói gì, quậy đến nàng có phần phiền não, nàng gọi Thù Nhi: "Đưa tiểu thư trở về." Thù Nhi vội nói "Vâng" muốn tới nâng nàng. Hà Uyển Hi lại gắt gao nắm ống tay áo của nàng. Nàng như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn Chiêu Dương, nói khẽ với Hách Liên Du: "Thiếp đưa nàng trở về."
Hắn đã sớm không kiên nhẫn, gật đầu nói: "Cũng tốt." Đẩy ly muốn đứng lên, Chiêu Dương nhất quyết không tha nắm tay áo của hắn: "Thập nhị muội muốn đi, chàng cũng muốn đi sao? Lòng chàng thật độc ác, bỏ lại một mình ta." 
Câu này u oán bực nào, Thượng Quan Mạn cười như không cười: "Bỏ lại Bát tỷ là chúng ta không đúng, chàng ở lại cùng Bát tỷ thôi." Hách Liên Du nghiêm khắc nhìn nàng, con ngươi rơi vào trên mặt nàng, nóng bỏng tựa như có thể cháy lên. Mặt nàng đột nhiên đỏ, quay đầu đi đỡ Hà Uyển Hi đứng dậy. Khoảnh khắc bước ra ngưỡng cửa, lại thấy Chiêu Dương châm rượu, nàng cúi đầu, chỉ thấy trâm hoa vàng ròng dày đặc trông rất sống động giữa tóc run rẩy, che kín ngón tay mãnh khảnh điểm qua trong ly. Hách Liên Du mặt không chút thay đổi nhận lấy, uống một hơi cạn sạch... Thượng Quan Mạn hồ nghi cau mày. Hà Uyển Hi lại "Oa" một tiếng, như muốn ói ra. Nàng nơi nào gặp qua tình cảnh như thế, chỉ sợ nàng ói lên người, vội đẩy nàng ra cửa. Thù Nhi ở một bên nhanh chóng giậm chân: "Người này, bình thường lịch sự, uống rượu vào liền thành bộ dàng này, Điện hạ đừng nóng vội, nô tỳ đẩy nàng ra."
Ba người lôi lôi kéo kéo ở hành lang còn ra thể thống gì, nếu bị người bên cạnh nhìn thấy uy nghiêm ở chỗ nào. Thượng Quan Mạn chỉ đành phải nói: "Thôi, ta đưa nàng trở về là được."
Hành lang quanh co khúc chiết, đá lởm chởm hai bên, cành lá dày đặc đã có ý thu. Mấy lá vàng xen lẫn trong đó, liền sinh ra mấy phần xào xạc. Gió lùa gào thét mà qua, thổi trúng xiêm áo boong boong vang dội. Cả người nàng nóng rang, bị gió lạnh thổi, chỉ như có nước lạnh từ trên đầu rót xuống, mạnh mẽ đánh một cái giật mình.
Thù Nhi cũng không nhịn được nhún nhún vai, thấp giọng oán trách: "Gió này thật là lạnh."
Cả thân thể Hà Uyển Hi cũng nghiêng ở trên vai nàng, nửa người nàng mơ hồ tê dại. Đột nhiên liền nhớ lại động tác kia của Chiêu Dương trước khi ra cửa, mở miệng nói: "Hôm nay Chiêu Dương có phải có chút lạ hay không."
Thù Nhi không nhịn được nói: "Kể từ ngày nàng gả cho người ta, có lúc nào là bình thường đâu, nghe nói ngày ngày gây với Phạm Trạng nguyên, hết trở lại trong cung, rồi lại tự chạy về. Khi tiểu thư Hà gia gả vào đây, nàng lại đến chỗ này, đã gả cho người, lại không dè dặt như thế..." Đột nhiên hồi thần, gương mặt sợ hãi liếc: "Nô tỳ đáng chết."
Nàng lại bỗng chốc dùng chân, nói nhỏ: "Không tốt." Đẩy Hà Uyển Hi tới chỗ Thù Nhi liền kéo váy chạy về.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Vương bà buôn dưa: Vương bà thật ra là đàn ông, tên gọi Vương Pha, vì dẻo mồm dẻo miệng lại thích nhiều chuyện nên được đặt biệt danh là Vương bà. Vương bà sống ở thời Tống là một người chuyên bán dưa của người Hồ. Dưa của người Hồ tuy rất ngon nhưng vì xấu xí nên người Trung Nguyên không mua. Do đó, Vương bà không ngừng tự khen dưa của mình, xẻ cho mọi người ăn thử. Cuối cùng có một người ăn thử thấy rất ngon, từ đó danh tiếng dưa