Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

của Vương bà truyền xa. Đời sau dùng câu thành ngữ này để chỉ những người tự khen mình theo một ý tốt, chứ không phải là khoe khoang khoác lác.
[2'> Trúc Phượng Hoàng: tên Việt Nam là tre hàng rào, tên tiếng Anh là Bambusa multiplex cv Fernleaf
Trong phòng khách im ắng yên tĩnh, chỉ nghe cành lá tuôn rơi. Hai gò má Chiêu Dương ửng đỏ say nằm bên cạnh bàn, vò rượu ngã đầy đất, nơi nơi bừa bãi. Thượng Quan Mạn nhìn lướt qua, khắp mọi nơi đều không thấy thân ảnh của Hách Liên Du. Nàng đi vào, gió rót vào bên trong phòng, thổi trúng váy áo bay múa. Trực giác sau lưng có người dựa tới, nàng chợt quay đầu lại. Trước mắt chỉ cảm thấy cảnh sắc xoay loạn, cánh tay bị người kéo. Sau một khắc phần lưng dính sát đến trên vách hoa, môi lưỡi quen thuộc xen lẫn mùi rượu. Cả trái tim nàng còn đập thình thịch. Tay của hắn bóp chặt đầu vai của nàng, lòng bàn tay nóng bỏng.
Đưa mắt lên nhìn mới thấy con ngươi của hắn đã thành xanh đậm, tĩnh mịch như bầu trời đêm, sáng quắc rơi vào trên mặt nàng, hơi thở hàm chứa mùi rượu phất qua bên tai, hô hấp của hắn thô trọng. Thượng Quan Mạn thấy vẻ mặt hắn, không khỏi cau mày: "Nàng quả nhiên thật bỏ đồ ở trong rượu." 
"Um." Hắn mơ hồ mỉm cười: "Là xuân dược triền miên, lá chắn thô thiển, dược phát thật mãnh liệt."
Mặt nàng nháy mắt đỏ, bỗng lộ ra tái nhợt, tức nói: "Nàng lại như vậy..." Không biết thẹn. Nói đến một nửa liền cắn răng. Mặc dù từ nhỏ nàng ở lãnh cung, lễ giáo cũng cực nghiêm, vạn vạn không nghĩ tới Chiêu Dương sẽ làm ra chuyện như vậy. Hạ xuân dược cho nam tử, mục đích rõ rành rành, huống hồ nàng đã gả làm vợ người ta. Đường đường một Công chúa, lại làm ra chuyện tình hạ tiện như vậy, nàng nhất thời bi phẫn khó phân biệt, tức lên liền phát tiết đến trên người hắn: "Chàng lại uống vào, ngộ nhỡ..." Hắn mập mờ không rõ cười nhẹ một tiếng: "Không có ngộ nhỡ." Nàng mới biết hắn là cố ý, nhất thời vừa giận vừa buồn cười. Hắn cúi đầu liền hôn xuống, môi nóng bỏng, đốt hai gò má nàng cũng cháy lên. Thân thể khẽ run, không nhịn được nắm chặt vạt áo của hắn. Chỉ cảm thấy hắn rất thô lỗ tháo dải lụa ngang hông, ngọc bội đinh một tiếng rơi xuống đất. Nụ hôn của hắn như sắt nung rơi vào trước ngực, lại đem mặt nóng bỏng của nàng chôn đến cổ của hắn. Chỉ nghe bên tai đều là tiếng hít thở dày đặc của nhau, cũng không nghe được gì khác nữa.
Ngày thứ hai Hoàng đế triệu kiến ở Càn Khôn cung. Trong lò sưởi khói trắng nhiều lần, xen lẫn mùi thuốc nồng đậm. Hoàng đế nhắm mắt nghiêng mặt nằm trên xích đu, trong tay còn siết một quyển tấuChương, hẳn là đang ngủ ngon. Đốt ngón tay buông lỏng, mắt thấy sắp rơi xuống, nàng nhỏ giọng tiến lên nắm ở trong tay, thả tấuChương vào trên bàn sách. Lâu ngày không gặp, cảm thấy ông già đi rất nhiều, trên mặt gầy rải rác nếp uốn nho nhỏ, thật là dấu vết của năm tháng. Ngón tay bóp chặt ngọc trâm, mới thấy hai bên tóc mai của ông đã hoa râm.
Cổ họng Hoàng đế cục một tiếng, đột nhiên tỉnh dậy, nàng vội ép người xuống: "Phụ hoàng." Hoàng đế tỉnh táo mở mắt ra, thanh âm còn mang theo hỗn độn vừa tỉnh ngủ: "Mạn nhi tới đấy à."
Nàng nói thật nhỏ: "Vâng"
Hoàng đế rũ mắt xuống nhìn nàng, nàng mặc một bộ địch y đỏ bằng gấm. Nằm ở trên đất như vậy, xiêm áo trùng điệp uốn lượn đầy đất, chỉ cảm thấy ánh đẹp tứ phía, nhất thời có chút hoảng hốt. Thượng Quan Mạn hồi lâu không nghe ông mở miệng, quỳ trên mặt đất, đầu gối hơi thấy đau, thân thể không nhịn được run lên. Hoàng đế mới phục hồi tinh thần lại: "Đứng lên đi." Vẫy vẫy tay: "Ban thưởng ngồi."
Liền có nội thị mang gấm vào, nàng cúi người ngồi xuống, bộ dạng phục tùng chờ ông mở miệng. Hoàng đế liếc nhìn nàng một cái mới nói: "Trẫm lệnh hai người bọn họ làm xong trong tháng. Địa đồ do con vẽ, không ai rõ ràng hơn con, con đi xuống thay trẫm giám thị đi."
Nàng bỗng chốc cả kinh, không nghĩ ông cũng không hỏi tới chuyện cơ quan, vội vàng quỳ xuống: "Nhi thần lĩnh mệnh."
Hoàng đế chậm rãi khép mắt: "Trẫm mệt mỏi, lui ra đi."
Nàng hồ nghi "Dạ" một tiếng không tiếng động lui xuống, chỉ nghe bên trong buồng lò sưởi truyền đến tiếng ho khan mơ hồ. Tào Đức vội vàng cầm lọ thuốc hít, Hoàng đế cúi đầu ngửi, vô lực đến gần thành giường, thanh âm mệt mỏi: "Trẫm cho nàng kim bài miễn tử, dùng như thế nào, còn phải xem chính nàng."
Người hầu giơ cao đèn dẫn nàng vào mật đạo, bên trong nóng bức u ám, chỉ có ánh đèn trong tay nội thị. Chân vừa bị trượt, bên người có người đỡ nàng, một tiếng thật nhỏ: "Điện hạ."
Thanh âm kia nghe quen thuộc, nàng chợt nhìn, mới thấy Hồng Phi mặc nhung trang đứng ở một bên. Bởi vì người cao, trong hành lang thấp hẹp, hắn phải khom người, có vẻ co quắp không được tự nhiên, nàng có chút giật mình: "Sao ngươi ở chỗ này."
Hồng Phi nói: "Thuộc hạ phụng chỉ tới trước."
Mật đạo, dĩ nhiên là người chứng kiến càng ít càng tốt, nói không chừng những người hôm nay tham dự có một ngày đều sẽ không tiếng không hơi chết đi. Trong mật đạo đều là dân chúng không có nhà cửa, cô đơn một mình, vì tiền thưởng bị che mặt đưa đến đây, cũng không cho phép đi ra ngoài, chỉ