Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.

sợ lúc mật đạo xây xong, cũng là ngày bỏ mạng của những người này. Ngay cả nàng thân là Đế Cơ cũng chưa biết sống chết, Hồng Phi lại bị phái đến.
Nàng gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Buổi trưa Hách Liên Du trở lại, cũng không gặp Thượng Quan Mạn, chỉ thấy hai người Thiên Lưu đứng hầu ở cửa, không khỏi hỏi: "Phu nhân đâu?" Hai người đều là người Hồ, nói tiếng Hán cũng không lưu loát, nên dùng tiếng Hồ mà nói: "Phu nhân từ hoàng cung ra ngoài cũng không để cho nô tỳ đi theo, chỉ bảo hai nô tỳ đi về trước."
Hắn nghe vậy không chút để ý gật đầu, quản gia tới báo: "Đại nhân, ăn trưa đã chuẩn bị tốt." Hắn không có ý định ăn, nói: "Đem xuống đi."
Thanh Thụy nói: "Vậy là bắt đầu hành động sao?" Chỉ thấy Hách Liên Du cau mày thật sâu, chắp tay bước ra cửa. Đỗ Minh ở phía sau gật gù đắc ý: "Bước kế tiếp, đối với lão Đại mà nói, không dễ đi đâu."
Không nghĩ như thế lại mất cả một buổi chiều, trong hành lang đã không thấy bộ dáng gì. Vì đề phòng có người chứng kiến lẫn vào, nàng sửa lại rất nhiều lộ tuyến, do Hồng Phi đi không có mục đích, chỉ nghe một người kinh nghi: "Đây là cái gì?"
Tùy tùng phái xuống đều biết chuyện nghiêm trọng, phát hiện vật phẩm không dám chút nào lười biếng. Trùng hợp Thượng Quan Mạn ở chỗ này, liền dâng lên. Thượng Quan Mạn vừa thấy chỉ là một cuốn sổ, tùy tùng không dám mở ra, chỉ run run rẩy rẩy nâng qua đỉnh đầu. Bởi vì không có cung nữ thân cận hầu hạ, Hồng Phi liền nhận lấy, mở ra, nhưng lại không có một chữ. Dù sao cũng không muốn xảy ra chuyện gì, thấy trên giấy kia không chữ, tất cả đều thở phào một cái.
Hồng Phi vốn cũng là vẻ mặt nghiêm túc, vì vậy vẻ mặt mới hòa hoãn chút, nói đùa: "Chẳng lẽ là Vô Tự thiên thư sao?"
Thượng Quan Mạn nghe được giật mình.
Tùy tùng đã thấp giọng ra lệnh: "Giải tán."
Lúc này mới đi tới một chỗ yên lặng, gọi Hồng Phi cầm đèn lên để đốt, không bao lâu sau, quả thấy từng hàng chữ nhỏ thanh lệ nổi lên. Nàng như thu được chí bảo.
Chữ viết này nàng nhận ra.
"Hôm lập gia đình, ta là cam tâm tình nguyện gả cho Tiêu lang, tất cả vì binh quyền trên tay hắn. Ta nhớ mang máng đêm trước khi gả, Bát ca mặc một bộ áo trắng đứng ở dưới tàng cây. Bà vú chải tóc cho ta, hắn đứng ở nơi đó xem ta. Vẻ trong mắt kia nhìn đến lòng của ta cũng vỡ.
Ta cũng cười đối với hắn, bởi vì đây đều là ta cam tâm tình nguyện. Hắn cho lui bọn nha hoàn, chỉ còn lại hai người chúng ta, đứng cách ta mấy bước. Ta nhìn chằm chằm thân ảnh hắn, cũng không dám quay đầu lại, chỉ sợ lệ rơi đầy mặt.
Ta sẽ không phụ nàng.
Hắn nói như vậy, trong mắt ta rơi ra nước mắt."
"Hai năm đã qua, hắn rốt cuộc lên được chỗ ngồi kia. Còn nhớ ngày đó tiếng hô rung trời, một mình ta ở trong sân tự vui mừng, trong lòng cực thích. Không ngờ Tiêu lang nhanh như vậy đã trở lại, một tay ôm lấy ta, bay quanh trong sân. Tô Cẩn, hắn cười to: chúng ta sinh đứa bé thôi."
"Nhưng đêm đó, hắn hẹn ta đến mật đạo gặp gỡ, Thù Ly cung từng là chỗ ở của ta, phía dưới cũng không có bày cơ quan, dễ dàng để hắn an toàn tiến vào. Ta từ mật đạo đi vào, gặp gỡ hắn cũng không phải là việc khó, nhưng ta đã làm vợ người... Ta rốt cuộc vẫn phải đi, hắn chỉ hung hăng ôm ta vào trong ngực, nụ hôn rơi xuống, vội vàng không kịp chuẩn bị..."
"Ta chọn một đường trống trở về, mỗi lần nói dối vào cung, trong lòng đều lưu lại cảm giác tội lỗi không cách nào quên được, ta nói với Tiêu lang, thân thể mệt nhọc, không tiện cùng phòng, hắn liền dời đến trong thư phòng ngủ. Hắn vốn theo ta, dù là không có lễ, hắn cũng theo ta."
"Thời gian bát ca bảo Tiêu lang ra ngoài ngày càng nhiều, ta cũng cơ hồ sẽ ngụ ở trong, nhưng Bát ca cũng không chỉ có một mình ta. Đêm trăng tròn, Bát ca tuần hoàn tổ chế, ngủ lại Phượng Tê cung, một mình ta ở cạnh mép giường cả đêm. Nơi này là phòng đá bế tắc, yên tĩnh không nghe được một tia tiếng vang, chỉ nghe tiếng hít thở của mình. Đêm dài đằng đẵng, giữ gìn phòng trống, ta rốt cuộc cảm thấy mệt mỏi."
"Đêm hôm đó, ta bệnh, bởi vì Bát ca không cách nào đến, ta đành một mình trở về Vương Phủ. Quản gia nhắn tin cho Tiêu lang, hắn cả đêm chạy trở về. Hắn phong trần mệt mỏi nhào tới trước giường, nắm thật chặt tay ta, gọi ta thật nhỏ, Tô Cẩn. Hắn thích gọi ta như vậy, cũng vào một khắc đó, ta bất giác phát hiện, người đàn ông này, mới là người cả đời ta có thể dựa vào."
"Ta cố ý kéo ra khoảng cách với Bát ca, ta cũng không vào cung nữa. Bát ca ép hỏi, ta chỉ nói quá mệt mỏi. Hắn lại giận dữ, chúng ta tan rã trong không vui. Ta không nghĩ tới hắn lại nhẫn tâm như vậy..."
"Tiêu lang hồi triều vẫn trầm mặc, ta mới biết Hách Liên Khải kia lại đòi ta với Bát ca. Nhưng ta đã làm vợ người, lại có thai, làm sao hòa thân. Ta giận đến toàn thân phát run, dụ dỗ Tiêu lang ngủ trước, len lén chạy vào cung đi tìm Bát ca lý luận. Hắn lại ép ta chọn, không đi hòa thân liền phải ở lại trong cung. Ta tức giơ tay tát một bạt tai. Hắn cũng bối rối, tức giận rống lên: nàng cũng đừng nghĩ nhìn thấy hắn nữa! Ta sợ, cả đêm chạy trở về, lại thấy Vương Phủ bị cháy đốt cả bầu trời cũng đỏ. Tiêu