Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2243 lượt.

ại chưa từng lậtChương nào.
Thượng Quan Mạn bưng đèn hoa sen kia đi qua bên cạnh, nhất thời ánh sáng lan tỏa mọi nơi, hắn hếch mày lên, cũng không nhìn nàng, chỉ nghe nàng ôn nhu nói: "Phu quân cẩn thận tổn thương mắt."
Hắn hừ một tiếng, bỗng nhiên vươn tay tới bắt nàng, nàng vội lách thân né tránh, định thần đẩy tay hắn: "Cưới người ta tới lại bỏ mặc như vậy, chỉ sợ qua ít ngày nữa, phủ này sẽ oán khí ngất trời."
Hách Liên Du không nói ném sách kia trên bàn. Nàng mặc nam trang đứng ở dưới đèn, càng lộ vẻ môi hồng răng trắng, quyến rũ phong lưu, quyến rũ xinh xẳn, không khỏi cong môi mỉm cười: "Phải không, oán khí ta chưa thấy, ngược lại ngửi thấy vị chua, không biết nhà ai vẩy dấm." 
Nàng ngay lập tức căng mặt: "Là ai lá gan lớn như vậy, vẩy dấm trong phủ Hách Liên, cần kéo ra ngoài đánh 20 trượng." Trong ánh mắt chỉ thấy hắn nghiêng người bắt nàng, cả kinh liên tiếp lui về phía sau. Nàng làm sao là đối thủ của hắn, một loáng liền bị hắn hung hăng ôm vào trong khuỷu tay, không thể động đậy, vội vàng cười cầu xin tha thứ: "Thiếp không dám nữa, tha cho thiếp." Hắn cúi đầu cắn vành tai của nàng như sói, bỗng liếm liếm, khiến thân thể nàng rung động. Hắn vẫn không tha nàng, vừa cắn vừa hôn. Nàng cuối cùng chịu không nổi nhột, tránh né cười nước mắt cũng chảy xuống. Thình lình nghe hắn nói nhỏ: "Mạn nhi, kiếp này Hách Liên Du ta có nàng cũng đủ rồi."
Hơi thở hắn lành lạnh phất đến trên tai, nhột nhột khó chịu, nàng lại chợt dừng ở nơi đó. Hắn vẫn ôm chặt lấy nàng, da thịt dán sát, nhưng rõ ràng nghe được tiếng tim đập của nhau. Hồi lâu, nàng cúi đầu nhẹ giọng nói: "Lời này là chàng nói, thiếp đã ghi ở trong lòng rồi, nếu có ngày nào chàng nói lời phản lời, ta nhất định sẽ hận không thể giết chết chàng."
Bởi vì nàng vẫn mặc trang phục nam tử, tóc đen đều dùng trâm ngọc khoác lên, lộ ra cái cổ trắng nõn, hắn buồn cười hôn lên, quả nhiên thấm hương mềm mịn. Thanh âm cũng buồn buồn: "Như thế rất tốt, ta cầu cũng không được." Ngón tay thon dài đã cởi ra dây lưng trên eo nàng, nàng vội vàng bưng bít: "Đây là thư phòng..."
Hắn cười khẽ: "Thư phòng mới phải."
Hách Liên Du càng bận, nàng cũng bận, rỗi rãnh mới đi Thù Ly cung, kiểm tra kỹ thức ăn trong nội cung. Thức ăn bưng đến trên bàn sẽ do nội thị thử trước mới đưa cho Cố Chiêu Viện dùng. Nàng muốn tự làm, nhưng tinh lực có hạn. May mắn La cô là lão nhân trong cung, xử sự cảnh tỉnh, nàng mới dám yên tâm giao cho bà.
Mấy ngày nay chung quy lại ngủ không yên ổn. Hách Liên Du toàn thân là máu xuất hiện ở trong mộng. Nàng đau đến không thở nổi, thế nhưng hắn lại cười, vẻ mặt như ngày thường, trầm tĩnh nhìn nàng chăm chú, hắn nói: "Nàng tình nguyện để người chết là ta." Nàng lệ rơi đầy mặt, hô to: "Không phải vậy!"
Tỉnh mộng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng toàn thân. Hách Liên Du luôn luôn ngủ không sâu, mỗi lần đều bị nàng làm tỉnh giấc, ôm nàng vào trong ngực, trấn an nàng ngủ. Nàng ôm chặt hắn, làm như đang rất sợ. Ngày kế Hách Liên Du thức dậy, nàng đưa ra một đôi tay trắng bóc dây dưa trên cổ hắn, tóc đen tôn lên gương mặt, mắt sương mù đọng lại theo dõi hắn. Hắn cuối cùng lại nằm về, cam tâm tình nguyện bị nàng hấp dẫn. Canh giờ đến Hình bộ càng lúc càng trễ, Đỗ Minh thường thường dựa cửa phủ lắc đầu than: "Đêm Xuân ngắn ngủi,trời lên sớm. Từ đấy vua ra chậm buổi chầu[1'> ."
Thượng Quan Mạn dần dần đã ốm đi.
Ý thu tối dần, cành lá trong viện đã đổi vàng, lá rụng đầy đất, khắp mọi nơi đều là màu vàng trong vắt. Hôm nay cũng không vào cung, chỉ ngồi ở trên băng đá trong sân xuất thần. Chợt cảm thấy trên cổ tay lạnh đi, nàng theo bản năng rút tay về. Sau một khắc nét mặt già nua phóng đại xuất hiện ở trước mắt, lông mi trắng râu bạc trắng tóc trắng. Ánh mắt giấu ở trong lông mày, cơ hồ không tìm được, nàng trấn tĩnh cười nói: "Nguyên lai là tiên sinh."
Thanh Phong tiên nhân như đưa đám đặt mông trên đất: "Chợi không vui chơi không vui, đứa bé gái này một chút cũng không đáng yêu."
Nàng sững sờ nói: "Vậy như thế nào mới coi là đáng yêu?"
Thanh Phong tiên nhân cao hứng bừng bừng nói: "Dĩ nhiên là như vầy." Hai tay nắm quyền giả bộ làm Tây Thi ôm ngực, trừng mắt nhếch miệng la hét: "Oa, làm ta sợ muốn chết!" Ông một lão nhân năm mươi tuổi đầu, làm động tác đáng yêu như vậy, thấy lại cực kỳ khoa trương. Thượng Quan Mạn cố nén cười đến hai má cảm thấy đau đớn mờ mờ ảo ảo. Thanh Phong tiên nhân lại bỗng chốc đè lại cổ tay nàng, nàng ngớ ngẩn, hỏi: "Chẳng lẽ tiên sinh đặc biệt xem bệnh cho ta hay sao?"
Thanh Phong tiên nhân bực tức: "Đáng thương lão đầu tử ta ở phía xa ngoài ngàn dặm bị gọi về, đi cả đêm ngay cả miếng nước cũng không có..., tiểu tử hư kia còn lấy cá chết đến hù ta sợ. Ngươi không biết từ lần trước ta cho ngươi vong tình lộ, hắn treo ta trên cây ba ngày ba đêm, ô ô... Phía dưới còn có cá ghê tởm chui lên, thiếu chút nữa cắn hết lỗ mũi của ta..." Ông chảy nước mắt nước mũi, cuối cùng biến thành gào khóc. Một người đạp lá rụng bước lên thềm đá, không kiên nhẫn mở miệng: "Khóc đủ chưa?"
Thanh Phong tiên nhân chợt đánh


The Soda Pop