Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2252 lượt.
iữ ngón tay trắng nõn của nàng ở trong lòng bàn tay, khẽ cau mày: "Sao lạnh như vậy?" Lúc này mới thấy nàng chỉ mặc một cái áo ngoài thật mỏng, không búi tóc, tóc thẳng tắp rủ xuống trên vai. Sắc mặt vốn đã trắng hơn người thường, nay có rừng trúc xanh ánh lên, trên má tựa như dính vào xanh biếc nhàn nhạt, chỉ cảm thấy da thịt kia vô cùng mịn màng, gần như trong suốt. Lòng bàn tay của hắn dày rộng ấm áp, an toàn làm cho người ta không nỡ rời đi. Nàng khẽ kéo tay ra, cũng vẫn không nhúc nhích. Hắn tựa như cũng không để ý, quay đầu lại nói: "Lấy áo khoác của ta ra." Rất nhanh liền có thủ hạ đem một cái áo khoác vàng đỏ vân gấm tới. Một tay hắn nhận lấy, giũ ra, phủ thêm cho nàng. Áo choàng rộng lớn, rủ xuống trên đất. Hắn tự nhiên cúi đầu cột dây cho nàng, ngón tay thon dài dừng trước cổ nàng, thỉnh thoảng đụng chạm tê tê dại dại, cảm thấy lạnh như ngọc. Hơi thở của hắn quanh quẩn bên mặt, chẳng biết tại sao lại cảm thấy nóng, nàng nói nhỏ: "Thiếp thấy buồn bực, chúng ta ra ngoài chơi đi."
Hắn ngẩn ra, chợt cười: "Nàng muốn đi nơi nào?"
Nàng nhẹ nhàng ôm khuỷu tay của hắn: "Thiếp muốn đến chỗ A Muội lần nữa."
"Cũng được, qua một thời gian nữa chúng ta đi."
Nàng nghe vậy hai cánh tay lập tức khoác lên cánh tay của hắn, cười nhẹ nhàng nói: "Ngày mai đi, thiếp sẽ đi nói với phụ hoàng."
Thần sắc hắn ngưng đọng, thần thái của nàng lại bay lên. Da thịt nàng mềm mại, mang theo mùi hương ngọt ấm thoang thoảng. Nụ cười sáng rỡ như vậy, ngày gần đây đã không thường gặp. Chuyện hôm đó hắn không muốn so đo, cũng không có nghĩa hắn không để ý, đổi nam trang cùng đi Ngọc Quỳnh lâu, thanh lâu lớn nhất nhì trong Đô thành, hôm nay lại triển lộ cười như vậy.
Hắn nhẹ ôm đầu vai nàng, không chút để ý mở miệng: "Qua ít ngày nữa thôi."
Nụ cười của nàng dần dần tắt, nghiêng đầu chỉ nhìn bên cạnh. Trận phân tranh này, nàng thật không cách nào cứu vãn. Hắn cùng với thái tử, vô luận là người nào cũng khó khăn dứt bỏ. Nàng luôn luôn tự nhận mình thông minh, chuyện chưa xảy ra, nàng liền có thể thấy kết cục. Nhưng nàng tình nguyện ngu dại tùy hứng, cố cười nói: "Thiếp gả tới đây, nhưng chưa từng gặp cha mẹ chàng lần nào, chàng xem khi nào mang thiếp đi thăm bọn họ?"
Hắn trên quan trường vài chục năm, đã sớm nghe ra trong lời nói của nàng có ý gì, vẫn không giận cười nói: "Thời gian này, sợ là nàng không gặp được." Ôm đầu vai của nàng nói: "Bên ngoài lạnh lẽo, chúng ta vào trong nhà đi." Nàng biết nếu hôm nay bỏ qua như vậy, về sau sẽ không còn cơ hội, nắm tay áo hắn nói nhỏ: "Trở về không được sao, nơi đó mới là trời đất của chàng, đến lúc đó vô luận như thế nào, thiếp đều theo chàng."
Bọn họ vẫn cẩn thận tránh đề tài này, nàng rốt cuộc máu chảy đầm đìa vạch trần, sắc mặt Hách Liên Du cuối cùng trầm xuống.
Không khí trong rừng trúc trong trẻo lạnh lùng, vẻ mặt hắn cũng nhuộm màu sắc trang nhã: "Mạn nhi, nàng đừng tùy hứng như vậy."
Nàng nói nhỏ: "Thiếp không thể tùy hứng một lần sao?"
Hách Liên Du bình tĩnh nhìn nàng, trong con ngươi của nàng nổi sương mù, làm như hồ yên tĩnh trong bóng đêm, lộ ra vài tia ưu thương. Vẻ mặt khổ sở như vậy, khiến hắn không nhịn được muốn ôm vào trong ngực. Nhưng hắn biết, xinh đẹp đó cũng là vũ khí sắc bén của nàng, không cẩn thận sẽ ghim vào trong lòng thật sâu. Tia lý trí trong chỗ sâu không đồng ý hắn lại như thế, mẫu thân đang bị hành hạ khổ sở ở Cổ Hạ cũng không đồng ý hắn lại như thế. Hắn mười hai tuổi đi tới nơi này, muốn lợi dụng quan hệ tinh vi lợi hại, mục đích là để cho Hoàng đế hoàn toàn tín nhiệm, thận trọng, đạp đường máu đi tới hiện tại. Mẹ của hắn chịu hết vũ nhục tham sống sợ chết. Hoàng đế lại con cháu đầy đàn hưởng hết vui vẻ trên đời. Hắn hờ hững quay đầu đi chỗ khác, ánh màu lam trong mắt đột nhiên trở nên âm u, thâm thúy tựa như đáy vực, mơ hồ lộ ra lạnh lẽo. Nàng cho là hắn nổi giận, gần như cầu xin nhìn chăm chú vào hắn, nàng ăn nói hết sức khép nép: "Sai lầm người đời trước phạm vào, đời sau phải trả lại, oan oan tương báo khi nào dừng, chàng muốn giang sơn này máu chảy thành sông sao?"
Hắn híp híp mắt: "Nàng đều đã biết."
Sắc mặt nàng hơi đổi, cuối cùng rũ mắt xuống: "Vâng" vẫn còn chưa từ bỏ ý định cầm bàn tay dày rộng của hắn, thấp nói: "Thiếp trở về cùng chàng, chàng muốn làm gì thiếp đều theo chàng, kể cả nếu chàng muốn được Cổ Hạ."
Bất quá một hồi sau, Thù Nhi mở cửa cúi người đứng cạnh: "Điện hạ."
Nàng cười nói: "Ta có chút buồn bực, ngươi nói chuyện với ta đi."
Thù Nhi có chút co quắp, nói nhỏ: "Nếu không, nô tỳ đi đem bàn cờ đến cho người."
Trong nháy mắt nàng có chút miễn cưỡng: "Thôi, ngươi lui ra đi."
Thù Nhi cúi đầu muốn lui, Thượng Quan Mạn đột nhiên lại nghĩ tới, nói: "Chậm đã." Cũng làm cho Thù Nhi cả kinh: "Điện hạ còn có gì phân phó."
Thượng Quan Mạn đưa mắt lên nhìn, một đôi mắt bình tĩnh nhìn nàng, trắng đen rõ ràng cảm giác sắc bén. Thù Nhi không nhịn được rụt vai một cái, nói nhỏ: "Điện hạ."
Thượng Quan Mạn quay mặt đi cười: "Khôn