Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.

y mặt: "Lại nói ta đã có người trong lòng rồi."
Thượng Quan Mạn cũng cười nói: "Nghe nói ở Tây Lãnh nam tử có thể lấy nhau. Vị thái tử Tây Lãnh này nam nữ đều không tha, Đông cung thê thiếp thành đoàn, Diệu Nhi đừng nên dính vào thì tốt hơn."
La cô phì một tiếng ra ngoài: "Tiểu hài tử chưa cập kê như người, làm sao biết cái gì gọi là người trong lòng." Bỗng chậc chậc mấy tiếng: "Hai người đàn ông, còn ra cái gì." Diệu Dương hừ một tiếng, quệt mồm lờ đi bà, cười hì hì dựa tới: "Tỷ tỷ hôm nay dẫn muội xuất cung đi."
Nàng vẫn cúi đầu uống trà, hơi nóng trong trà lượn lờ hiện lên, hun đến trên má ửng màu đỏ nhạt, nàng cười không nói. Diệu Dương lôi tay áo của nàng năn nỉ: "Tỷ tỷ tốt, dẫn muội đi ra ngoài đi, muội sắp buồn chết rồi, tốt nhất để cho muội ở trong phủ người một lúc."
La cô bật cười: "Mới vừa rồi giống như người lớn, lúc này lại không hiểu chuyện, người đó, không phải là muốn quấy rầy hai vợ chồng người ta chứ."
Cố Chiêu Viện mới miễn cưỡng đưa mắt lên nhìn, ánh mắt ấm áp: "Nghe nói Nguyệt Dương đã có thai hai tháng, Chiêu Dương hình như cũng có tin. Các con mặc dù phu thê tình thâm, thế nhưng hai người rốt cuộc vẫn im hơi vắng lạnh." La cô cũng nói: "Huống hồ còn có một tiểu thiếp mắt nhìn chằm chằm vào, nam nhân ngoài miệng nói thật dễ nghe, làm lại là một chuyện khác, có đứa bé vẫn an tâm hơn."
Nghĩ là nước trà quá nóng, nóng đến trên má đỏ một mảnh, nàng đã bỏ qua không đề cập tới, Chiêu Dương... Trong lòng nàng rất ngạc nhiên: "Nàng lại cũng có tin tức sao?"
La cô nói: "Đúng vậy, phía đông tự mình nấu canh tặng qua, làm như sợ cho thiên hạ không biết, kể ra cũng lạ, Phạm Phò mã dường như cũng không cao hứng bao nhiêu."
Trong đầu nàng bỗng nhiên thoáng qua vẻ mặt gần như hỏng mất của Phạm Như Thanh hôm đó, mặc dù đoán không ra cớ gì? Trong lòng cảm thấy kỳ quái, Diệu Dương tập trung tinh thần chờ đợi hy vọng được xuất cung, thế nhưng Thượng Quan Mạn một chút ý niệm cũng không nhắc tới, liền bị chuyện kia làm cho quên mất.
Mật đạo mấy ngày nữa liền có thể làm xong, những ngày sau này tiến độ thật nhanh, hai tháng liền trôi qua như vậy rồi. Hồng Phi một thân giáp mềm, anh khí lẫm lẫm, tự tại trở lại từ chiến trường, toàn thân hắn tản mát ra một cỗ uy thế. Thượng Quan Mạn bất ngờ nói: "Ngươi cảm thấy cung nữ Thù Nhi bên cạnh ta như thế nào?" Hồng Phi sửng sốt một chút, chỉ mơ hồ nhớ lại một bóng dáng yểu điệu, mặt mày đều là mơ hồ, mắt thấy Thượng Quan Mạn cười như không cười nhìn hắn, một cái chớp mắt hiểu ra, thoáng chốc trên mặt hiện lên ửng đỏ, nhẹ nói: "Điện hạ, hiện tại thuộc hạ chưa muốn tính đến hôn sự."
Nàng bị bộ dạng quẫn bách của hắn chọc cười nói: "Ta không hỏi, ngươi lại khẩn trương như vậy."
Hồng Phi lúng túng cúi đầu, một hồi lâu mới nói: "Thuộc hạ phái người đến phủ thái tử, cũng không có động tĩnh gì lớn."
Hai người trước sau đi trên bậc thềm cung, gió thổi vạt áo bay nhanh. Nàng phất tóc rơi trước mặt, đạm nói: "Nếu muốn hạ thủ, cần phải tìm thời cơ tốt, mà mấy ngày nữa sẽ cử hành quốc yến. Nếu muốn táy máy tay chân thì khi đó là cơ hội thích hợp nhất. Ngươi để ý theo dõi cho ta, chúng ta cần sớm ngăn chặn kế hoạch tiêu diệt của Tam ca ngay khi nó còn ở trong nôi, nếu kế hoạch này bị... Phò mã phát hiện, ta không dám bảo đảm chàng sẽ nhìn mặt mũi của ta mà bỏ qua cho hắn."
Hồng Phi nhẹ nói: "Vâng" dừng một chút, hắn lại nói: "Thuộc hạ cả gan, cho dù Điện hạ cản trở được lần này, nhưng có thể ngăn được cả đời sao. Hai người tranh giành cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi." Hắn còn muốn nói tiếp, lại thấy Thượng Quan Mạn đã đi ở đằng trước, cành cây màu xanh dây dưa áo choàng gấm khoác trên đầu vai mảnh khảnh. Hắn cuối cùng không đành lòng nói thêm gì nữa.
Bất chợt chạm mặt một đôi chủ tớ đi tới, áo lông gấm tung bay như bướm, lộ ra bầy bươm bướm đỏ tươi như lửa. Nàng ta một tay đỡ ma ma, một tay chống eo, cằm xinh đẹp giơ lên cao cao, khinh miệt liếc nhìn nàng.
Thượng Quan Mạn vốn cũng không có gì để nói với Chiêu Dương, thi lễ xong liền tránh ra, nhưng ở nháy mắt gặp thoáng qua, nàng ta lại mở miệng cười nói: "Không muốn biết cha đứa nhỏ này là ai sao?"
Thanh âm kia nhẹ tựa như gió nam ấm áp, rơi vào trong tai lại như sấm sét.
Thượng Quan Mạn chợt quay mắt, chỉ kịp thấy nụ cười khoe khoang mà nhìn có chút hả hê trên mặt nàng. Chiêu Dương nâng mặt trắng nõn, cố ý cất cao thanh âm: "Mới đi một lát thôi, cũng mệt muốn chết hài tử của ta, nghỉ một lát đi." Ma ma kia gật đầu.
Trúc Phượng Hoàng xanh biếc thành rừng trong sân, phủ xuống từng mảng bóng rừng lớn. Thượng Quan Mạn mặc y phục trắng ngồi dưới bóng rừng, gió xuyên qua rừng trúc, lá trúc tuôn rơi vang dội. Phát hiện có người đến, nàng quay đầu lại, lại thấy Hách Liên Du mặc áo trắng đứng ở trong rừng trúc, tóc đen như mực, áo trắng hơn tuyết.
Ít khi hắn mặc áo trắng. Lúc này khiến nàng cảm thấy có chút xa lạ, nhưng vẫn không tự chủ đứng dậy. Lá trúc xanh thuận thế trượt xuống từ áo trắng, rơi vào mép váy, bên môi nàng không tự chủ mỉm cười.
Hắn chậm rãi đi tới, tùy ý g