Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.
một cái nấc vang dội, tiếng khóc đột nhiên ngừng lại, sờ sờ lỗ mũi cười hì hì nói: "Đủ rồi đủ rồi." Quay mặt sang hỏi nàng: "Ngươi đứa bé này tuổi còn trẻ, có gì mà phiền não suy nghĩ như thế, mọi chuyện phải nghĩ thoáng chút."
Nàng ngớ ngẩn, cười nói: "Ta nơi nào có cái gì nghĩ không ra."
Khóe mắt Thanh Phong tiên nhân còn treo móc nước mắt, cười hắc hắc, râu bạc cũng dính đến một nơi: "Đừng lừa gạt lão đầu tử ta,, có phải đứa bé này khi dễ ngươi hay không, làm cho ngươi giận mà không dám nói gì. Ngươi cứ việc yên tâm, ta làm chủ cho ngươi." Vẻ mặt Thượng Quan Mạn sáng lên, mỉm cười.
Hách Liên Du nghe vậy không khỏi nhíu mày thật sâu.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Đây là hai câu thơ trong bài Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị. Hai câu gốc là Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi - Tùng thử quân vương bất tảo triều.
"Phương thuốc không cần ghi, đã là tâm bệnh thì phải có tâm dược chữa mới được, đứa bé này, muốn sống phải biết bỏ xuống." Hắn đứng dậy, phủi bụi đất trên mông, cười lấy lòng với Hách Liên Du: "Nghe nói trong phủ của ngươi lại có rượu ngon..." Một bộ dáng thèm thuồng.
Âm thanh Hách Liên Du nhàn nhạt phân phó: "Dẫn tiên sinh đi." Thanh Thụy ở phía sau nói: "Vâng"
Thanh Phong tiên nhân cười hì hì: "Không uổng công ta chạy về." Chép chép mồm, nghênh ngang đi theo Thanh Thụy.
Hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng, cho đến khi nàng nhìn hắn, ánh mắt sắc bén làm như dệt thành lưới, khiến cho nàng khó có thể chạy trốn: "Có tâm sự sao?"
Nàng bắt tay áo hắn đột nhiên gọi: "Tử Thanh..."
Không phải ngũ lang, mà là Tử Thanh. Hách Liên Du đáp nhẹ một tiếng, làm như khích lệ nàng nói tiếp.
Nàng như nghẹn ở cổ họng. Nếu như nàng mở miệng, hỏi xin hắn có thể bỏ qua cho thái tử hay không. Nhưng quan trường như chiến trường, không phải ngươi chết chính là ta mất mạng, thỉnh cầu bốc đồng như vậy nàng khó nói ra lời. Tránh ánh mắt của hắn, nghiêng thân đến gần trong ngực hắn, nói nhỏ: "Chỉ có chút buồn bực thôi."
Hách Liên Du ôm nàng cười nói: "Chờ mấy ngày nữa, chúng ta đi ra ngoài giải sầu." Con ngươi dần dần trầm xuống, ngưng ở nơi xa hư vô, chẳng qua là không nói.
Qua ít ngày nữa, cả nước có lễ lớn, trong cung sẽ cử hành tiệc đặc biệt, cũng là thời khắc mấu chốt đả kích vương triều này.
"Đánh người nếu muốn thành đại sự, không thể giữ thái tử được."
Nguyên lão tam triều. Lời lẽ thâm sâu nói ra câu này, lão nhân gia tai thính mắt sáng, hiển nhiên nhìn ra hắn có chút do dự. Hắn làm việc từ trước đến giờ quả quyết không chút lưu tình, mà nay lại vì "sầu lo quá nặng" của Thanh Phong tiên nhân mà chần chờ. Quan trường vài chục năm, tất cả bách quan đều sợ thủ đoạn lãnh khốc nhanh chóng của hắn, hôm nay rốt cuộc nếm đến cảm giác lo được lo mất vì một nữ nhân.
Hắn bắt chéo mười ngón tay để trên đùi, nhắm mắt dưỡng thần, khói trắng phun ra nuốt vào trong thư phòng, tràn qua mặt mày hình dáng thâm thúy, dù có đốt hương định thần, hắn vẫn còn cảm thấy trong thân thể luống cuống.
Thanh Thụy cầm áo khoác gấm khoác lên trên người hắn, mi tâm của hắn khẽ nhúc nhích, cũng không mở mắt. Thanh Thụy cuối cùng không nhịn được mở miệng: "Thuộc hạ cả gan góp lời, Điện hạ, coi như vì Vương Phi, ngài cũng nên ác tâm, dù sao phu nhân vẫn còn ở bên cạnh, Vương Phi lại đang trong nước sôi lửa bỏng."
"Cho dù phu nhân sẽ oán, cũng không phải là bây giờ."
Nữ nhân, giỏi nhất là nói nhiều.
Vậy mà nay, ngay cả Thanh Thụy trầm mặc ít nói cũng đột nhiên miệng mồm lanh lợi.
Hoàng tử các quốc gia tới chơi, từ trước đến giờ là chủ đề nói chuyện say sưa của các cung nhân. Mấy ngày gần đây, đã có sứ thần mấy nước nhỏ lục tục đến trạm dịch, nghe nói thái tử Tây Lãnh quốc cũng đã xuất phát, ngày mai liền đến.
Tây lãnh là nước nhỏ ở phương Tây, vốn cũng không đáng chú ý, chẳng qua là mấy năm gần đây đột nhiên tăng mạnh phát triển, quốc thái dân an, thường có dân chúng chạy tới Tây Lãnh. Tây Lãnh có thế mạnh thông thương buôn bán, rất nhiều thương gia giàu có đều tụ tập tại nơi đó, vì vậy tài lực phong phú. Thiên triều và Cổ Hạ đánh một trận tổn thất không nhỏ, lần này mời thái tử Tây Lãnh tới hẳn là có thâm ý sâu sắc.
La cô cười cúi đầu vừa thêu vừa cười không ngừng: "Ở trong những hoàng tử kia, chỉ có thái tử Tây Lãnh này là tốt nhất, nghe nói là nhân tài hạng nhất phong lưu phóng khoáng."
Mấy người chen chúc trên giường gạch nói chút việc nhà. Gần đây Cố Chiêu Viện thường có vẻ mỏi mệt. Khí trời lạnh dần, trong điện sớm đốt Địa Long (một vị thuốc bắc), cùng khí ấm trên cửa sổ kết thành một vùng sương mù thật mỏng. Vẫn là như thế, nàng vẫn khoác áo dựa vào tận cùng bên trong, bên cạnh La cô đặt cái khay đan bằng tre, vừa nói chuyện không quên nhìn Diệu Dương một cái. Diệu Dương đang cầm chùy nhỏ gõ hột đào bành bạch, một thanh âm thanh thúy vang lên, thanh âm Diệu Dương kích động: "Ra rồi!" Dùng đầu ngón tay mảnh khảnh lấy ra hột đào trắng cứng, ngậm trong miệng, vừa nhai vừa nói: "Ta không muốn gả cho một nam nhân mình không yêu." Môi nàng mím lại, nhìn Thượng Quan Mạn, vầng sáng đầ