Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
g trách được trước kia hỏi ý ngươi, ngươi không nguyện gả, ngươi đối với chàng..." Lời còn chưa dứt, Thù Nhi liền quỳ xuống: "Điện hạ, nô tỳ một lòng trung thành đối với Điện hạ, cuộc đời này không rời Điện hạ, Điện hạ đừng gả nô tỳ ra ngoài."
Nàng lớn tiếng: "Theo năng lực bây giờ của ta, để cho ngươi gả làm chánh thất của quan viên vẫn có thể, ngươi thật không gả sao?"
Thù Nhi nằm ở trên đất nức nở nói: "Nô tỳ nguyện ở bên cạnh Điện hạ cả đời."
Nàng thở dài, nhẹ nhàng sửa lại váy lộ ra dưới áo khoác gấm: "Nếu ngươi có lòng với chàng, ta nói chàng lập ngươi làm tiểu thiếp cũng không phải không thể."
Thù Nhi bỗng chốc ngẩng mặt, ánh mắt sợ hãi, mặt trắng như tờ giấy: "Nô tài không dám."
"Không dám?" Nàng khép mắt: "Dấu môi son trên áo chẳng lẽ là người bên cạnh gây nên sao?"
Thù Nhi nháy mắt ngẩng ra, môi rung động nói không ra lời.
Thanh âm nàng thấp tựa như nỉ non: "Vật sát người của chúng ta đều do ngươi quản lý, theo loại đồ vật này tất nhiên dễ dàng, in lại rồi lại sợ, hốt hoảng lau đi. Phấn kia là loại chất lượng kém, đã để lại dấu, liền in lại vết mờ trên cổ áo. Nếu muốn tìm vật chứng, chỉ cần lấy hộp phấn của ngươi ra..." Nàng chậm rãi mở mắt ra: "Không phải sao?"
Thân thể Thù Nhi run rẩy, chợt nằm ở trên đất dập đầu bịch bịch: "Điện hạ, nô tỳ sẽ giữ bổn phận, cũng không dám có ý nghĩ trèo cao, cầu xin Điện hạ đừng đuổi nô tỳ đi. Điện hạ..." Nàng than thở khóc lóc: "Nô tỳ không cha không mẹ, nếu bị đuổi đi, liền không có đường sống, nô tỳ hầu hạ người cũng đã lâu rồi, van xin người Điện hạ..."
Nàng dập đầu kịch liệt, đệm lông dưới trán dần dần lõm ra một khối. Thượng Quan Mạn nhìn, trong lòng dâng lên tia hoảng hốt, không biết lầm bầm lầu bầu hay là nói với nàng: "Bây giờ mặc dù đã gây thành bộ dáng này, nhưng cam kết của chàng, ta vẫn tin." Nàng đột nhiên cũng có chút mệt mỏi, nhàn nhạt nói "Đứng lên đi, chuẩn bị một bộ nam trang cho ta, ta muốn ra phủ."
Thù Nhi vui mừng ngẩng đầu: "Điện hạ không phạt nô tỳ sao?"
Nàng chán đến chết, giờ là lúc nào rồi, nàng vẫn dùng người thì không nên nghi ngờ người, đặc biệt là Thù Nhi, liền bỏ quên sự cổ quái của nàng. Bỗng dưng nhớ tới hôm đó nàng đang đốt thứ gì, chẳng lẽ là tờ hoa tiên nàng bảo nàng chuyển đi... Giờ truy cứu hay không, đều không quan trọng.
Thù Nhi vẫn còn thận trọng dò xét sắc mặt nàng, nàng nghiêm mặt: "Còn không đi?" Thù Nhi vội đáp: "Vâng!"
Theo tâm tình của nàng, đến trong cung sẽ bị nhìn ra, lại muốn tìm căn nguyên sâu xa, nói ra chỉ khiến Cố Chiêu Viện lo lắng, liền đến chỗ Phản Ảnh.
Thấy nàng, Tiểu Tam Tiểu Ngũ có phần vui vẻ, vây ở bên cạnh líu ríu nói chuyện không ngừng. Chu bá thấy nàng buồn bực không vui, đoán nàng có tâm sự, liền mang hai đứa bé đi, chỉ giữ lại Phản Ảnh ở nơi đó.
"Điện hạ hình như không vui."
Gần đây Phản Ảnh si mê nghiên cứu thuốc, tập trung tinh thần vào trong sách thuốc. Hắn ngồi ở trong đống sách như núi cũng không ngẩng đầu lên, chỉ hỏi như vậy. Hỏi như vậy có phần vô lễ, mà hắn lại cực kỳ tự nhiên, giống như bạn bè quen thuộc. Thượng Quan Mạn ngay trước hắn cũng rất là tự tại, chỉ miễn cưỡng tựa vào trên ghế, "uh" nhỏ một tiếng.
Phản Ảnh đột nhiên từ trong đống sách đứng dậy, áo khoác bằng bông rộng thùng thình thẳng tắp rớt xuống, hiện rõ hình dáng gầy dò của hắn. Ánh mắt của hắn băn khoăn, như đang tìm đồ gì, ngón tay thon dài lướt qua gáy sách thẳng đứng, "ồ" một tiếng, trong con ngươi có thần thái tung bay, ngón trỏ thon dài vẽ ra, mở ra.
Thượng Quan Mạn không nhịn được nói: "Cứ tiếp tục như vậy, sợ là ngươi phải đổi thành mọt sách rồi."
Phản Ảnh ném một mị nhãn tới đây, trông thật phong tình vạn chủng: "Điện hạ quá lời."
Nàng không khỏi mỉm cười, đúng giờ Chu thị (vợ Chu bá) tới đây hỏi thăm bữa ăn trong phủ, nàng bỗng dưng nhớ tới thức ăn vắng ngắt trong phủ Hách Liên, đa dạng phong phú, nhưng chỉ một mình nàng. Ban đêm ngủ lại một mình, mỗi lần thức tỉnh trong ác mộng, trên giường to như vậy chỉ nghe tiếng hít thở của chính mình, trên gối còn có hơi thở của hắn, trong lòng liền sợ hãi đau đớn.
Thấy nàng thật lâu không nói, Phản Ảnh cười quyết định thay nàng: "Điện hạ ở chỗ này, Chu tẩu ngài đi chuẩn bị đi."
Chu thị cười liên tiếp đáp ứng đi, cử động vượt qua vừa rồi, Thượng Quan Mạn mới nhàn nhạt nhìn hắn. Phản Ảnh thong dong tự nhiên, cười nói: Tiểu Tam Tiểu Ngũ rất nhớ người, Điện hạ đã lâu không tới, sao không an ủi nỗi khổ tương tư của bọn họ." Hắn dừng một chút, khóe môi mở ra một đạo đường vòng cung ở trên mặt tuấn mỹ, cười khe khẽ: "Cả ta nữa."
Nụ cười thản nhiên, nháy mắt khuynh thành.
Nàng nhẹ nhàng quay đầu.
Người này... Thỉnh thoảng cũng có lúc không nghiêm chỉnh.
Ngày gần đây nàng vẫn ngủ không ngon, đến canh ba mới có chút buồn ngủ. Thời điểm nửa mê nửa tỉnh, chỉ cảm thấy có người dựa lên, chạm vào quần áo lụa thật mỏng, mang theo âm áp. Nàng không nhịn được giật giật, lại có người kêu nhỏ bên tai nàng: "Điện hạ."
Thanh âm êm dịu dễ nghe, làm như gió xuân quất vào mặt, nàng cho là nằm mộng, lại cảm giác có