Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.

ên, đi đầu là nam tử trẻ tuổi mặc triều phục đỏ thêu rồng bay giương năm móng bằng chỉ bạc vàng, di động ở trong ánh sáng. Ánh sáng lung linh, đầu đội mũ vàng, bên trên mũ đính khổng tước hoa lệ, nổi bật lên mặt như bạch ngọc. Con ngươi hắn sáng lên liền đi về phía Hách Liên Du "Hách Liên Đại nhân, ngưỡng mộ đã lâu."
Bởi vì là ngoại quốc, Thượng Quan Mạn đã sớm tránh sang một chỗ, xa xa chỉnh đốn vạt áo làm lễ với hắn, khom người thanh tao, phong tư khổ sở động lòng người. Thái tử Tây Lãnh đáp lễ, bỗng nhiên trợn tròn con mắt, làm như nán lại nhìn, Hách Liên Du đứng dậy cười nói: "Tử Thanh không đón tiếp từ xa, còn phải phiền Điện hạ tìm đến, thật sự là thất lễ"
Thượng Quan Mạn rút lui người nhướng mày, hai tròng mắt nở nụ cười nhìn hắn: "Đi nơi nào đây, phong phú Đông cung cho thái tử Tây Lãnh, xưng tỷ muội với Hàn gia?"
Hàn gia nắm cái ly thật chặt, sợ không nhịn được đưa tay bóp khuôn mặt trắng nõn vô cùng mịn màng của nàng, vô cùng không dễ dàng mới chịu đựng xung động, không cam lòng mơ hồ cắn răng: "Cái miệng của nàng thật là không buông tha người."
Chưa kịp nói nhiều một câu, lại có một đám quan viên tràn vào nhã các, thấy thái tử Tây Lãnh, liền vây hắn cùng với Hách Liên Du tới nước chảy không lọt. Thái tử Tây Lãnh kêu Hàn gia cứu giá, Hàn gia bất đắc dĩ, vội vã dặn dò: "Ta chỉ ở chỗ này ba ngày, nếu muốn đi thì đến trạm dịch tìm ta."
Hôm nay thế cục mặc dù không ổn, nhưng cũng chưa tới thời điểm khuyên nàng thoát đi. Hàn gia luôn luôn bén nhạy, chẳng lẽ đánh hơi được gì rồi sao?
Hách Liên Du bị những quan viên kia đẩy ra khỏi nhã các. Phía dưới vẫn ca múa như cũ, lại cảm giác trong các càng phát ra vắng lạnh. Màn che di động, mơ hồ làm như thân ảnh của Hồng Phi. Nàng nhô người ra, quả thấy thân ảnh thái tử cao cao tại thượng ngồi trên không, vội vã ra khỏi nhã các. Hồng Phi đứng ở dưới bậc chào đón, thanh âm hắn cực thấp: "Điện hạ, Thái Tử Điện hạ dẫn người đi Quan Tuy cung rồi."
Nàng nghe vậy hơi cong khóe môi, nói: "Tam ca ghét hắn như vậy, chắc phải tận mắt nhìn hắn thất thế." Cúi đầu kéo váy theo bậc thang xuống: "Ta tới Quan Tuy cung dẫn Nhu Phi ra trước, ngươi nhất định phải ngăn thái tử ở bên ngoài Quan Tuy cung, hiểu không?."
"Thuộc hạ hiểu."
Nếu thái tử dẫn theo người nhất định là lượn quanh đường nhỏ trong cung. Nàng trực tiếp ngồi kiệu đi trước, chắc chắn đi trước bọn thái tử. Chuyện này vốn là bẫy rập Nhu Phi dàn dựng, nếu nhân vật chính không có ở đây, âm mưu này làm sao có thể tiếp tục nữa.
Ban đầu vìChương hiển sủng ái của Hoàng đế đối với Nhu Phi, mới xây một tòa cung điện, chính là Quan Tuy cung. Từ đó Nhu Phi tập hết sủng ái ở một thân, tựa hồ sủng phi từ xưa có thể được đều đã lấy được. Nàng thường xuyên không nhịn được suy đoán lòng của phụ hoàng, có lẽ ông cũng không phải bởi vì Nhu Phi mà sủng ái, ông chỉ là thiếu hụt một người sủng ái mà thôi, mà Nhu Phi vừa vặn đủ điều kiện.
Cung nữ đứng hầu trước điện kinh ngạc vội vàng lễ bái: "Lâm Quan Điện hạ."
Thượng Quan Mạn bước nhanh đi tới trong điện: "Nương nương các ngươi có ở đây không?" Cung nữ kia cản không được, chỉ có thể đuổi theo ở phía sau: "Hồi Điện hạ, nương nương ở bên trong, nhưng..."
Thượng Quan Mạn đã xuyên qua màn tơ bước vào trong điện, vừa vào liền trông thấy Nhu Phi chỉ mặc quần áo mỏng tựa vào trên ghế mĩ nhân, thấy là nàng, nâng cằm lên cười: "Là Lâm Quan Điện hạ sao, thật là khách ít đến."
Nàng bước nhanh tiến lên, một tay cầm cổ tay Nhu Phi: "Đi theo ta." Cung tỳ trong điện thấy nàng như thế, đều là luống cuống, mong muốn tiến lên, nàng lạnh lùng quét qua, con mắt như đầm sâu, quát lên: "Tất cả lui ra!"
Mọi người cả kinh liên tiếp lui về phía sau.
Nhu Phi "phì" bật cười: "Dữ như vậy làm gì, ngươi xem đã dọa các nàng sợ kìa."
Phải nhanh lên. Mặc dù không biết Hách Liên Du có thật trở lại hay không, nhưng nếu thái tử dẫn người tiến đến, xông vào Quan Tuy cung. Tình ngay lý gian, cho dù ai cũng giải thích không rõ ràng. Năm ngón tay của Thượng Quan Mạn không nhịn được nắm thật chặt.
Nhu Phi cười nói: "Đừng phí khí lực, hiện tại ta sẽ không ra khỏi cung điện này nửa bước." Nàng giảo hoạt nghiêng đầu: "Nếu ngươi là nam tử, vẫn còn có thể, đáng tiếc..." thân thể Nhu Phi bỗng chốc dừng lại, mũi tên nhọn sáng sắc bén đặt ở trên cổ. Trên mặt Thượng Quan Mạn khúc xạ ánh lạnh như nước thu, trong mắt nàng đều là vụn băng: "Đi theo ta."
Lưỡi tên lạnh hại rách da thịt trắng noãn, máu đỏ thẫm chảy ra, sắc môi Nhu Phi dần dần trắng, ánh mắt cuối cùng cũng nghiêm túc "Ngươi lại thực có can đảm!"
Thượng Quan Mạn lạnh lùng nhìn nàng: "Ngươi thật cho là ta không dám động tới ngươi."
Ánh mắt uy hiếp như vậy, khiến cho nàng nhớ tới mắt phượng bay lượn phía chân trời, nhẹ nhàng liếc, không rét mà run. Nhu Phi nháy mắt sợ sệt, chỉ đành phải miễn cưỡng cười nói: "Ta theo ngươi đi là được."
Thượng Quan Mạn đẩy nàng từ sau điện đi ra ngoài, tất cả cung tỳ trốn bên cạnh, trong điện yên tĩnh, hai người không tiếng động đi qua. Lưỡi tên lạnh ép trước cổ khiến Nhu Phi không


Lamborghini Huracán LP 610-4 t