Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2240 lượt.
đế không tốt, nên trì hoãn trễ chút. Thượng Quan Mạn theo Diêu Hỉ đến phòng ấm trong Càn Khôn cung. Mới vừa bước lên bậc cung liền nghe một hồi tiếng cười. Nàng chuyển qua đồ trang trí đi vào, liền thấy Hoàng đế ngồi ở trên ghế. Nhu Phi mặc áo gấm hoa văn xanh thêu hình bướm bay trăm hoa đua nở đứng hầu một bên, ngồi phía dưới Hoàng đế... Hẳn là Cửu hoàng tử.
Hoàng đế thấy là nàng, ôn hòa cười nói: "Mạn nhi tới rồi à, mau tới đây."
Nàng thi lễ xong lại làm lễ ra mắt Nhu Phi và Cửu hoàng tử, mới mở miệng: "Phụ hoàng còn chưa đi sao, để cho hoàng tử các nước chờ lâu sợ là không tốt."
Hoàng đế cười lên: "Nha đầu này, phụ hoàng trộm lười chút cũng không được sao." Tuy nói vậy, vẫn phân phó Tào Đức chuẩn bị đi. Nhu Phi thấy thế che môi cười nói: "Thập nhị Điện hạ tới thật đúng lúc, quan gia ai nói cũng không nghe, chỉ có lời thập nhị Điện hạ nói có tác dụng nhất thôi."
Thượng Quan Mạn nũng nịu: "Phụ hoàng, ngài lại đang nói xấu nhi thần cái gì rồi." Con ngươi nàng quay vòng, thần thái sáng láng, giống như gió xuân phất qua, bách hoa hé nở, khiến cho người người trìu mến. Hoàng đế đứng dậy, Nhu Phi vội tới đỡ ông. Hoàng đế mặc cho Nhu Phi sửa sang lại y quan cho mình, một mặt cười liếc nàng: "Trẫm nào dám."
Cửu hoàng tử chỉ cười dài ở một bên nhìn.
Ba người cùng Hoàng đế đi ra ngoài, bởi vì Thượng Quan Mạn đi gần nhất, Hoàng đế tùy ý hỏi: "Tử Thanh đã sớm đến chứ?"
Thượng Quan Mạn hơi ngẩn ra, mấy ngày nay đều nghỉ ở trong biệt viện, tất nhiên không biết hắn đến hay chưa. Bất quá sự kiện quan trọng như vậy, hắn chắc hẳn sẽ tham dự, liền nói nhỏ: "Chắc là đến." Hoàng đế tự nhiên nhìn chần chừ trên mặt nàng ở trong mắt, ánh mắt phức tạp nhìn về phía khác, không nói chuyện nữa.
Nhu Phi vốn muốn đi theo, nhưng gần đây sức khỏe yếu đuối, vì vậy Hoàng đế đồng ý nàng ở trong điện nghỉ ngơi. Thượng Quan Mạn bởi vì là Đế Cơ gả đi ra ngoài, trường hợp này nên cùng Phò mã tham dự mới đúng, chỉ là nàng không biết đối mặt hắn như thế nào, có phần mâu thuẫn, ngay cả kiệu cũng không ngồi, quyết định dạo bước đi trước.
Nàng không thích có người quấy rầy, vì vậy chọn đường mòn yên tĩnh. Đã gần đến cuối mùa thu, trên cây lá rụng lác đác lơ thơ. Bởi vì Hoàng đế không thích nhìn lá rụng xào xạc, đường mòn trong cung đều bị quét không nhiễm hạt bụi. Trong bóng đêm cây cành rậm rạp, đình đá nhỏ trong đó nhìn có phần rõ ràng. Chợt nghe có tiế́ng người nói nhỏ, nàng không khỏi dừng chân, nghe thanh âm kia làm như trong rừng truyền đến. Dừng một chút, cuối cùng không nhịn được nhẹ nhàng đi qua. Cung đình bậc thềm ngọc, hoa thơm nứt mũi, ánh trăng mê người, cô gái mặc áo gấm hoa văn xanh áo choàng lông chim nằm trong ngực nam tử áo gấm mũ ngọc, không thấy rõ mặt mũi. Có ánh trăng chiếu vào trên mặt nam tử, thấy gương mặt tuấn mỹ, lại chính là Cửu hoàng tử vừa rồi.
Thượng Quan Mạn chợt giật mình, không nghĩ bắt gặp Cửu hoàng tử tư tình, nếu bị phát giác chỉ sợ lúng túng, xoay người muốn đi, chỉ nghe nàng kia dịu dàng nói: "Chàng còn không đi, không sợ đến trễ sao?"
Thanh âm nghe cực kỳ quen thuộc, trong đầu nàng có bóng người thoáng qua, đột nhiên quay đầu lại, thấy giương mặt mỉm cười của cô gái kia. Ánh trăng màu bạc phác hoạ gò má tinh xảo, chính là Nhu Phi!
Cửu hoàng tử ôm mặt Nhu Phi cúi đầu hôn xuống, mơ hồ đang cười: "Có nàng ở nơi này, ta thế nào chịu được rời đi."
Nhu Phi còn muốn nói nữa, đột nhiên vẻ mặt dừng lại, chợt giận đấm hắn: "Mau đi đi."
Trong mắt Cửu hoàng tử đầy vẻ không tình nguyện, không nhịn được nàng đẩy đi, chỉ đành phải quay đầu lại đi xuống thềm đá, cuối cùng biến mất ở trong rừng cây rậm rạp.
Nhu Phi chuyển thân thể một cái, mới cười nhạt "Ra đây đi."
Đã bị phát hiện như vậy, cũng không cần thiết tiếp tục ẩn nấp, nàng đi ra khỏi nơi ẩn thân, đứng ở dưới bậc nhàn nhạt nhìn Nhu Phi. Nhu Phi cũng nhìn nàng. Tóc mây búi tóc tôn mặt mày trắng nõn, địch y cung váy, trong bóng đêm chập chờn như lan. Nhu Phi đột nhiên cười: "Thật là đẹp mắt, hèn gì người đó thích ngươi."
Thượng Quan Mạn lẳng lặng nhìn nàng, một hồi lâu mở miệng: "Ngươi có ý... Có ý gì?"
Nhu Phi không chút để ý nắm sợi tua trên áo choàng, dùng đầu ngón tay lách vòng lên, nụ cười trên mặt nhàn nhạt: "Ngươi không phải đã nhìn thấy sao, thân thể quan gia thật không tốt, ta ở trong cung không quyền không thế, luôn phải tính toán vì sau này."
Nàng nhìn nàng ta, trong lòng bình tĩnh khác thường: "Hách Liên Du không đủ ngươi phụ thuộc à, còn muốn đi chọc Cửu ca."
Nhu Phi kinh ngạc nhìn nàng, trong mắt lóe lên giảo hoạt: "Ai nha, ngươi cũng biết rồi sao."
Thượng Quan Mạn lạnh lùng quay đầu đi chỗ khác: "Hắn rốt cuộc cho ngươi vào cung để làm gì?"
"Không có gì, bất quá để hoàng cung trở nên náo nhiệt chút." Nàng cười rất hứng thú.
Náo nhiệt? Trong lòng Thượng Quan Mạn đột nhiên dấy lên tức giận. Trong cung đầy chướng khí, nào chỉ là náo nhiệt, nàng khẽ cắn răng: "Ta sẽ không để cho ngươi tiếp tục."
Nhu Phi cười cong hai mắt, nhẹ nhàng như trăng: "Tốt thôi, ngươi đi nói với hoàng thượng đi,