Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.
lòng ngón tay hơi lạnh sờ trên má, từng tấc xẹt qua da thịt, chạm vào môi, người nọ cười nhẹ: "Nếu Điện hạ không nói gì, ta liền không nhịn được hôn lên."
Nàng mờ mịt, hơi thanh tỉnh chút, chậm rãi mở mắt, lại thấy gương mặt tuấn tú phóng đại trong tầm mắt, mặt mày mỉm cười, mang theo chút quyến rũ. Trong phòng ban đêm hơi tối, đôi mắt đen bóng của hắn như bảo thạch ẩn hiện, một hồi lâu mới nhận ra là Phản Ảnh, nụ cười của hắn mị hoặc, hơi thở như lan: "Phản Ảnh tới hầu hạ Điện hạ."
Mới thấy hắn chỉ mặc một tầng quần áo trong thật mỏng, ngực mở phân nửa, lộ ra cảnh ngực gầy gò, tóc đen mềm mại khoác lên đầu vai, càng lộ ra cằm nhọn của hắn, đôi mắt hẹp dài lông mi dài rung động, trong mắt dần dần hiện lên sương mù... Trong đầu Thượng Quan Mạn thoáng trống rỗng, sau một khắc mới giựt mình đến hoa dung thất sắc, cong môi nói tiếng: "Ngươi ~~" cũng không biết là cả kinh hay là tức giận, trở tay liền cầm gối sứ lên đập tới tấp. Phản Ảnh cũng không nghĩ nàng có thể có phản ứng lớn như vậy, bị gối sứ mạnh mạnh mẽ mẽ đập vừa vặn, "Bụp" một tiếng rơi xuống giường.
Tiếng ồn phát ra quá lớn, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân lộn xộn, tiếp theo một thanh âm vang lên ở ngoài cửa: "Điện hạ!"
Là thanh âm Hồng Phi, chắc là nửa đêm trở về phủ, sợ quấy rầy nên không thăm hỏi. Bên trong phòng không đốt đèn, dưới giường cũng không thấy rõ tình cảnh ra sao. Thượng Quan Mạn ngồi ở trên giường mắt hạnh trợn tròn, gắt gao nhìn chằm chằm Phản Ảnh đen thùi lùi trên đất, chỉ sợ cũng kinh hồ đồ, lại không đáp một tiếng.
Hồng Phi nghe trong phòng hồi lâu không âm thanh, nhẹ nói: "Mạo phạm." Dùng sức phá cửa mà vào, giơ đèn đi vào, bên trong phòng nhất thời sáng lên. Lúc này mới thấy Phản Ảnh ôm gối sứ chân tay ngửa ra ngã nằm trên mặt đất, cảnh xuân lộ hết, hoàn toàn không có hình tượng.
Nàng cuối cùng không nhịn được bật cười.
Hồng Phi thấy tình hình bên trong phòng giận không thể hết nắm áo xách hắn từ trên đất lên, gương mặt tức giận tím đỏ: "Ngươi lại dám bất kính đối với Điện hạ!"
Hắn nhẹ nhàng liếc Thượng Quan Mạn một cái, nói "Cười không phải tốt hơn sao."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Đây là 2 câu thơ cuối trong bài Tặng tỳ của Thôi Giao
Công tử vương tôn trục hậu trần,
Lục Châu thuỳ lệ trích la cân.
Hầu môn nhất nhập thâm tự hải,
Tòng thử Tiêu lang thị lộ nhân.
Tặng người tỳ nữ (Người dịch: Nguyễn Thị Bích Hải)
Công tử Vương tôn theo dấu bụi,
Lục Châu rơi lệ ướt khăn hường.
Vào cửa vương hầu sâu tựa bể,
Tiêu lang đành hóa khách qua đường.
Đèn chiếu sáng vào trên mặt sạch sẽ của hắn, mắt hẹp dài liếc qua nàng, nụ cười kia cũng tinh khiết.
Hồng Phi không khỏi giật mình ở nơi nào.
Lúc này Phản Ảnh mới miễn cưỡng mở miệng: "Ngươi còn muốn túm tới khi nào." lúc này Hồng Phi mới vội buông lỏng tay, chỉ thấy hắn vừa cúi đầu sửa quần áo, vừa trêu chọc ngáp: "Buồn ngủ quá đi." Hắn liếc mắt nhìn nàng, cười nói: "Ngủ ngon." Cũng không chờ nàng đáp, ngáp liên tiếp đi ra cửa, mọi người ở lại đều ngẩn người tại đó.
Thượng Quan Mạn không nhịn được cười lên: "Ta cũng buồn ngủ rồi, các ngươi đều đi nghỉ ngơi thôi."
Lúc này Hồng Phi mới thấy tóc đen của nàng rủ xuống vai, chỉ mặc quần áo tơ mỏng đắp chăn mà nằm, ánh sáng đen tối, lại vẫn có thể thấy da thịt trắng muốt lộ ra dưới áo, khí nóng vọt một cái lên mặt, hốt hoảng nói: "Thuộc hạ cáo lui." Cơ hồ chạy trối chết thoát ra cửa. Vẫn là Chu thị đi theo đến biết săn sóc, đi sau đóng cửa.
Thượng Quan Mạn ném mình tới trên giường, thân thể rơi vào trong nệm gấm mềm dày, nhắm mắt ngủ. Nhờ phúc của bọn họ, trong lòng tựa hồ thoải mái chút.
Nửa đêm, Hình bộ còn sáng đèn, bên trong phòng sáng như ban ngày, chiếu công văn như núi trên bàn,. Người trong phủ tới nói rất nhiều lời, do Thanh Thụy chuyển đạt. Hách Liên Du vốn nghiêm túc xem công văn, nghe vậy đốt ngón tay cứng lại, một hồi lâu mới nói một tiếng thật nhỏ: "Không trở về sao?"
Thanh Thụy nói: "Dạ, nói là đổi nam trang ra phủ, cũng không để cho hai người Thiên Lưu đi theo, thuộc hạ có cần phái người..."
"Không cần." Hắn nhàn nhạt mở miệng: "Tùy nàng thôi."
Thanh Thụy còn muốn nói nữa, lại thấy hắn lạnh mặt, giống như quanh thân bị vây một đoàn khí lạnh, không thể làm gì khác hơn là thối lui. Đỗ Minh nhỏ giọng cười "Ngươi yên tâm đi, kể từ lão Đại cảnh cáo Hà gia, bọn họ tự nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ. Phu nhân không có việc gì đâu."
Thanh Thụy thở dài một tiếng: "Thật là nghiệt duyên."
Nếu nói quốc yến, tất nhiên là biểu diễn thứ sở trường nhất của thiên triều ở trước mặt hoàng tử các nước. Đại quốc mênh mông, thanh thế to lớn, cũng là một loại uy hiếp không lời. Vì vậy mấy tháng trước người tài các nơi trong cả nước tụ tập về, do cung nhân chọn lựa. Tất cả đều ở trong Lê Viên luyện tập, đến ngày đó, sẽ có bắn pháo hoa trăm hoa đua nở. Lê Viên rộng lớn người người tấp nập, ca múa tân nhạc, khiến người đáp ứng không xuể. Mọi người ở đây đều không nhịn được kinh hãi.
Các vị hoàng tử đã sớm trình diện. Bởi vì sức khỏe Hoàng