Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.

nói ta là người của Hách Liên Du, chia ra cấu kết cùng Cửu hoàng tử thái tử. Hoàng thượng mặt rồng giận dữ, ta cùng với hắn lăng trì xử tử, trong cung này liền thanh tịnh, trong triều cũng thanh tịnh."
Nàng ta lại đem Hách Liên Du ra uy hiếp nàng.
Thượng Quan Mạn không nhịn được nắm quyền, ánh mắt tựa như tôi ngọc lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng ta. Ánh mắt Nhu Phi nhẹ nhàng khẽ quấn ở trên mặt nàng, cuối cùng cười ra tiếng: "Thế nào, không bỏ được?" Nụ cười đẹp của nàng ẩn ở trong bóng đêm, yêu dị như hoa anh túc: "Vậy thì an tĩnh một chút đi!" Liền không nhìn nàng, yểu điệu rời đi.
Đợi nàng đến Lê viên, quốc yến đã bắt đầu. Hoàng đế nâng ly cùng uống, trên dưới đều là tiếng hô "Vạn tuế". Nội thị dẫn nàng đến nhã các hai người chuyên ngồi, có ánh đèn soi sáng thấp thoáng trên tầng tầng màn che, có thể thấy được thân ảnh cao to mơ hồ bên trong màn. Khắp mọi nơi cũng không đốt đèn, chỉ có đèn cung đình nội thị xách theo, vầng sáng yếu ớt đung đưa trong gió, tạo thành bóng vỡ hỗn độn ở trên bậc thềm cẩm thạch. Bóng dáng bên trong màn che càng thêm rõ ràng, nhìn bóng lưng của hắn, dường như là mộng ảo.
Lại thấy một bóng dáng linh lung vọt lên trước. Bởi vì có ánh sáng, bóng người cực lớn chiếu trên màn che, nàng không nhịn được cầm ngọc bội rớt xuống trên dải lụa lên, hơi lạnh như có thể cho lòng của nàng an tĩnh lại.
"Lấy trà thay rượu, kính Đại nhân một chén."
Thanh âm kia mang vài tia đáng yêu, ngọt mềm làm như đường sữa ngậm trong miệng.
Trong cốc trà sáng bóng long lanh nổi ra vòng vòng rung động, đánh tan cái bóng trong trà.
Hách Liên Du cũng không mở miệng, Thanh Thụy đã lên trước: "Chiêu Dương Điện hạ, ty chức đưa Điện hạ trở về." Chiêu Dương chợt đỏ mặt lên, hung hăng trợn mắt nhìn Thanh Thụy một cái: "Cút ngay."
Mặt Thanh Thụy không chút thay đổi, không nhúc nhích.
Chiêu Dương nhìn về phía Hách Liên Du, vẻ mặt hắn vẫn là hờ hững. Mỗi lần đều là như vậy, mỗi lần gần nhau đều lạnh lùng đối với nàng như vậy, giống như nàng thật bẩn thỉu hạ tiện khiến cho hắn lười nhìn một cái. Nắm ly trà dốc cạn cả đáy thét chói tai: "Chàng buồn thiếp cũng được, chán ghét thiếp cũng tốt, đêm đó tuy là thiếp hạ độc, nhưng chàng vẫn còn ôm thiếp, đêm đó chàng đối với thiếp..." Nước mắt nàng đảo quanh ở trong hốc mắt, cắn môi: "Chàng đối với thiếp không phải là rất ôn nhu sao?"
Thanh Thụy nghe được khó chịu, cuối cùng chậm rãi rút thân thể về.
Chiêu Dương cúi đầu nhẹ nhàng cầm tay nắm chén rượu của hắn: "Huống chi thiếp đã có cốt nhục của chàng."
Trong sóng mắt của Hách Liên Du vẫn ngồi yên có vài tia rung động. Chiêu Dương mừng đến ngẩng đầu lên, bắt gặp cũng là hơi lạnh thấu xương trong mắt lam của hắn, môi mỏng của hắn nói nhỏ: "Cốt nhục?"
Chiêu Dương ngạc nhiên ngẩn ra, mơ hồ lại thấy hắn cười, trong bóng đêm rét lạnh như thú: "Ngươi xứng sao?"
Thượng Quan Mạn bỗng chốc dừng chân.
Mấy điệu múa đơn giản, mang theo tiếng vang vang ở trong đầu, thoáng chốc tiếng sấm cuồn cuộn. Trong đầu chợt lóe qua hình ảnh, chất lỏng nồng đặc trong chén, gai lạnh khó nuốt lướt qua cổ họng, hắn cúi đầu xuống, nói nhỏ ở bên tai nàng: "Ngoan, uống vào..."
Trái tim bỗng chốc rút ra một cái lõm không đáy, cơ hồ khó thở khiến nàng thở dốc. Sao nàng lại quên, đối với hắn mà nói, nàng và Chiêu Dương bất quá là con gái kẻ thù, làm sao sinh ra đời sau cho họ.
Đứa bé trong bụng Chiêu Dương, chỉ sợ sẽ không an toàn ra đời. Thượng Quan Mạn nàng lại có... Cái gì ngoại lệ.
Chiêu Dương bị vẻ mặt đột nhiên hiển lộ của hắn làm cả kinh, khó có thể tin nhìn chằm chằm hắn: "Chàng có thể nào..." Hách Liên Du cũng đã quay mặt đi, trong sân nổi lên pháo hoa, thẳng tắp xông về trời cao, chiếu hình dáng lúc sáng lúc tối của hắn. Lúc này Thanh Thụy mới chặn Chiêu Dương kinh ngạc đến bất động, mở miệng: "Ty chức đưa Điện hạ trở về."
Nội thị lên tiếng thông báo: "Lâm Quan Điện hạ đến ~~"






Đầu ngón tay nắm ly rượu của Hách Liên Du dừng một chút, không chút để ý hớp một hớp. Thanh Thụy đã kéo ghế ra cho Thượng Quan Mạn, điệu múa được múa ở giữa Lê Viên. Nam tử mặc áo rộng hoa lệ khom lưng phất tay áo, mạnh mẽ múa, cô gái xoay tròn vòng eo mềm mại, cương nhu lưu loát, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, chọc cho mọi người trầm trồ khen ngợi điếc tai nhức óc.
Nàng làm như chuyên chú xem, khóe môi mang cười. Con ngươi không hề chớp mắt nhìn chằm chằm ở giữa. Hai người đều không vui mừng. Khắp mọi nơi náo nhiệt vô cùng, tiếng cười tiếng đàn sáo tiếng ồn ào của các quan viên lần lượt xoay quanh, càng nổi bật lên không khí trầm lặng trong nhã các tịch mịch, ngồi đã lâu, làm như cũng không thở nổi.
Giữa nhã các có con đường tương thông, quan viên dễ dàng hàn huyên, vì vậy thường xuyên có áo tím áo đỏ bưng rượu tiến đến, náo một hồi trong các, qua đi, bỗng yên tĩnh lại.
Chợt có nội thị thông bẩm: "thái tử Tây Lãnh đến ~~" liền nghe tiếng cười sảng lảng. Hai người một trước một sau bước vào nhã các. Thoáng chốc chỉ cảm thấy trong các sáng l