Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2231 lượt.
n mặt của nhân vật lãnh khốc như Hách Liên Du.
Thái Tử Phi lúng túng đứng ở đó, nhất thời cũng không biết làm gì. Hách Liên Du cuối cùng ngẩng mặt, đôi tròng mắt thâm thúy lạnh như băng, tựa như một lưỡi dao bén quét qua, thương tích khắp người. Thái Tử Phi lại bị hắn nhìn toàn thân không ngừng run rẩy, một hồi lâu mới nghe hắn nói: "Còn không đi?"
Trong chớp mắt Thái Tử Phi chỉ cảm thấy như được đại xá, lại quên lý do tìm đến xoay người liền đi, lại thình lình nghe hắn trầm giọng mở miệng sau lưng: "Xin nhớ rõ, nữ nhân của ta, không phải người ngươi tùy ý có thể động vào."
Mấy ngày nay nàng luôn lười nói chuyện, Thù Nhi nghe nàng rốt cuộc mở miệng, vội cười nói: "Hai vị Điện hạ trò chuyện, nô tỳ lui ra trước."
Diệu Dương sải bước bỏ chạy tới đây, nắm chặt tay áo của nàng, sau một khắc rơi lệ "Tỷ tỷ, Diệu Nhi thật là sợ, bọn họ đều nói Cố nương nương là Hoàng hậu hạ độc mới... Kế tiếp chính là chúng ta, cô cô ngày ngày nghiệm độc, nhưng chúng ta còn chưa dám ăn, Diệu Nhi thật là sợ. Hôm nay Diệu Nhi đi ra, trong cung cũng chỉ còn lại có cô cô, tỷ tỷ, người cứu cứu cô cô..."
Thượng Quan Mạn kinh ngạc đưa tay ra, nước mắt trên mặt Diệu Dương dính đến trên đầu ngón tay, ươn ướt mà ấm áp, làm như sương mới buổi sáng. Nước mắt đảo quanh trong mắt Diệu Dương, dọa cho sợ đến sắc mặt tái nhợt, nhu nhược như vậy, nếu nàng cũng không có ở đây, đứa nhỏ này làm sao sống nữa.
Thì ra, nàng vẫn có chuyện phải làm.
Che chở Diệu Dương, La cô, cứu thái tử, còn có thù phải trả, nàng bất ngờ nói: "Muội mới vừa nói Hoàng hậu thế nào?"
Diệu Dương gạt lệ nói: "Trong cung đều truyền, nói là Hoàng hậu hạ độc." Nàng làm như lóe lên linh quang: "Đúng rồi." Nàng cúi đầu giũ áo choàng, trong váy dài bị nhét phình, cẩn thận rút ra, tươi cười nâng lên đưa cho nàng: "Đây là Cố nương nương làm cho tỷ. Không biết vì sao, bà giống như là biết trước, đều làm một áo choàng ngắn cho chúng ta."
Trong tay nàng quả thật có một xấp gấm, màu trắng, dùng kim tuyến thêu ra hoa văn, rạng rỡ phát sáng ở dưới ánh sáng. Bà thêu cực kỳ cẩn thận, đường may mịn chỉnh tề, không có một đường rối loạn, hoa văn kia cũng phức tạp, không biết hao tốn bao nhiêu tâm huyết. Bà thích may đồ ở dưới cửa sổ, cho dù là một cái khăn, cũng là vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nhưng bà ít thêu loại vật này, bởi vì không quen tay, không biết bị kim châm bao nhiêu lần.
Thượng Quan Mạn nghĩ như vậy, khóe mắt đã ướt, hốc mắt cũng khô khốc, làm sao cũng không rơi lệ được. Cũng chỉ nhẹ giọng hỏi: "Bà còn nói cái gì?"
Vệt nước mắt trên mặt Diệu Dương chưa khô, mặt ngây thơ nằm ở trên đầu gối nàng: "Bà còn nói bảo muội tìm phu quân một lòng một dạ đối với muội."
Một lòng... Một dạ?
Diệu Dương đột nhiên lại nghĩ tới tới "Đúng rồi, Cố nương nương đi qua điện bên chúng ta ở, có một lần muội đến nhìn thấy sắc mặt bà khó coi ngồi ở chỗ đó, cầm trong tay một họa trục (bức tranh được cuộn trọn lại), muội hỏi bà là gì, bà hốt hoảng liền bỏ đi."
Nàng nhạy cảm bắt được từ "họa trục", chẳng lẽ là... bức họa Tô Lưu Cẩn nàng rõ ràng giấu rất tốt, không nghĩ tới vẫn là bị bà tìm được.
Thì ra là bà đều biết. Bao nhiêu năm rồi, tất cả sủng nhục, bà bất quá là một cái bóng.
Nàng không nghĩ tới bà lại quyết tuyệt như vậy, chỉ cho là bà luôn luôn nhu nhược, thì ra nàng vẫn luôn chưa từng biết bà. Tuy bề ngoài xinh đẹp nhu nhược, bà lại quật cường kiêu ngạo, bà dẫu có chết cũng không cần làm bóng dáng thay người khác.
Thượng Quan Mạn không nhịn được toàn thân đều phát run lên, dọa cho Diệu Dương sợ đến cầm tay nàng: "Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?"
Nàng tuyệt vọng nhắm mắt.
Cái gì cũng tránh không khỏi, đều bởi vì bọn họ là mẹ con.
Bữa tối thời điểm Hách Liên Du tới, Diệu Dương đang dùng bữa cùng Thượng Quan Mạn. Trong dĩa đựng đầy mơ chua, thức ăn động không nhiều, mơ chua ngược lại ăn rất mau. Diệu Dương liền cười nói: "Tỷ tỷ người thích ăn cái này từ khi nào vậy?"
Nàng ngắt một quả bỏ vào miệng, nghe vậy không khỏi sợ run, cười nói: "Phải không, ta lại không có chú ý." Diệu Dương lại đột nhiên đứng dậy tránh đến phía sau nàng, mới thấy là Hách Liên Du vào phòng. Nụ cười trên mặt Thượng Quan Mạn cũng dần dần nhạt xuống. Hách Liên Du thấy nàng lạnh mặt, vẫn cười nói: "Đang ăn gì vậy?"
Quét qua bàn con, trong ngày thường nàng ăn không nhiều, những thức dầu mỡ cũng không tốt cho thân thể, vì vậy phòng bếp cố ý làm thêm canh và rau cải. Hách Liên Du cười nói: "Vừa đúng ta cũng chưa ăn, cùng nhau ăn thôi." Giương mắt thấy Diệu Dương co quắp đứng ở sau lưng Thượng Quan Mạn, liền nói: "Điện hạ cũng cùng ăn đi."
Diệu Dương mới cẩn thận ngồi trở lại.
Thượng Quan Mạn lại đột nhiên đứng dậy, Diệu Dương ngẩng mặt tới hỏi: "Tỷ tỷ, người không muốn ăn à?" Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, cũng không nhìn Hách Liên Du, thẳng vào phòng.
Hách Liên Du đứng dậy cũng nhanh bước theo sau. Một tay hắn kéo lấy cổ tay của nàng, lôi nàng trở lại. Đèn tám góc treo trên vách khắc hoa, thấy con ngươi đen nhánh của nàng cuối cùng chỉ còn lại lạnh như băng căm hận, làm như binh