Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

khí hoàn toàn ghim vào trong lòng. Hắn hết sức đè thấp tâm tình, nói thật nhỏ: "Ta đã tha tánh mạng của hắn, nàng rốt cuộc còn muốn như thế nào nữa?"
Nàng giãy giãy cổ tay, chỉ bị hắn nắm chết chặt, nàng cũng không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn. Ánh đèn chiếu ở trong mắt nàng, nhúc nhích làm như nhiều bó lửa giận, chiếu gò má trắng nõn của nàng. Hắn không khỏi có chút hoảng hốt, không nhịn được liền vịn mặt của nàng hôn xuống. Khoảnh khắc đụng phải cánh môi mềm mại của nàng, chỉ cảm thấy lửa lớn trong nháy mắt liền đốt lên. Nàng hết sức kháng cự, vừa đánh vừa đá, chỉ bị hắn giữ không thể động đậy. Hắn cuối cùng ôm nàng vào trong rèm, hôn vừa dày vừa vội, vội vã khiến nàng khó có thể hô hấp, thân thể cũng nóng bỏng, tay lạnh phát run, làm như tuyệt vọng chìm ở trong nước. Hắn quậy cả triều đình chướng khí mù mịt, thái tử bị bỏ tù, nước không giống nước, thậm chí mẫu thân chết đi, tất cả cũng bởi vì hắn. Người này, cũng là chồng nàng. Nhưng nếu năm mười bốn tuổi nàng chưa từng gặp hắn, nàng có thể đã là vợ người khác. Hắn vu hãm huynh trưởng nàng, đoạt quốc gia của nàng, nếu quyết tuyệt hận hắn, tổng sẽ không thống khổ như hôm nay.
Nàng cuối cùng hiểu rõ câu "Ta mệt mỏi" tuyệt vọng vô lực của Cố Chiêu Viện trước lúc lâm chung tới cực điểm, thật là mệt mỏi. Nàng không nguyện nghĩ tiếp, đã có nước mắt lăn xuống, cứ tưởng chẳng còn nước mắt để mà khóc, thì ra là nàng vẫn còn.
Xiêm áo ở đầu vai đã bị kéo xuống, nụ hôn của hắn một đường rơi vào trước ngực, cuồng nhiệt vội vàng, giống như là muốn xé rách nàng. Nàng mơ hồ nổi nụ cười bình tĩnh không sóng của Cố Chiêu Viện: "Ta mệt mỏi."
Tất cả bởi vì mẹ của hắn, tất cả bởi vì phụ hoàng của nàng.
Trong mắt nàng tự nhiên dâng lên ẩm ướt, giơ tay một bạt tai liền đánh qua.
Thanh âm kia vô cùng vang, Hách Liên Du cũng giật mình ở nơi nào. Trong nội thất chỉ có một chiếc đèn, có ánh sáng xám xịt rơi vào trên mặt hắn, trong mắt chợt lóe kinh ngạc rồi mất. Chỉ thấy ánh mắt thâm thúy nặng nề, trong lòng nàng nhất thời như bị đụng, không dám nhìn nữa, chỉ sợ mình mềm yếu dao động, nhắm mắt lại quay lưng đi: "Mời đi ra ngoài, ta muốn ngủ."
Thấy hai người vào nội thất, Diệu Dương rất thức thời lui ra ngoài. Sắc trời vẫn là hoàng hôn, trong vườn một mảnh màu vàng kim, đi hướng nam quả thật đến rừng trúc phượng vĩ, liếc nhìn như là biển xanh bao la, bát ngát. Gió thổi lá trúc, như sóng bắt đầu khởi động, hái lá trúc cầm ở trong tay, lại nghe có người nhỏ giọng nói: "Tiểu thư, Đại nhân không để cho chúng ta tới gần nơi này."
Một thanh âm ôn nhu của người khác: "Có quan hệ gì, hiện tại Thượng Quan Mạn bị giam lỏng, chờ Đại nhân lên ngôi, Hà gia chúng ta chính là khai quốc công thần, đừng bảo là rừng trúc, chính là muốn nửa giang sơn cũng không quá đáng. Cánh rừng này sớm muộn là của ta, ta quan sát trước có quan hệ gì."
Thanh âm tiến gần, trong rừng trúc dần dần thấy một cô gái mặc váy gấm màu xanh lơ thêu hoa, chắc là tiểu thư nhà quan. Một nha hoàn có hai búi tóc đi theo bên người, tiến tới nơi này.
Trong tay Diệu Dương còn nắm lá trúc, thấy là tiểu thư điềm đạm nho nhã, liếc mắt cười nói: "Các ngươi là khách trong phủ này sao?"
Hà Uyển Hi không nghĩ có người, không khỏi lấy làm kinh hãi, định thần nhìn trang phục nàng, mặc địch y vàng nhạt, khoác áo choàng gấm thêu trăng hoa, chính là trang phục Đế Cơ. Từ kính sợ đối với hoàng tộc, nha hoàn kia vội vàng kéo váy lạy. Hà Uyển Hi cũng hơi cúi người, lập tức nhớ tới, ngăn nha hoàn kia lại, hất cằm lên cười nói: "Không cần quỳ lạy rồi."
Diệu Dương mặc dù vốn định ngăn cản trước khi họ thi lễ, không nghĩ nàng kia lại nói ra những lời này. Miệt thị hoàng tộc chính là tội chết, nàng tuy không có ý trị tội các nàng, nhưng rốt cuộc có chút tức. Mặc dù đơn thuần như nàng, cũng không muốn tôn nghiêm của Đế Cơ bị chà đạp, nàng nhăn đầu lông mày nói: "Các ngươi là ai?"
Hà Uyển Hi nói: "Ta đoán Điện hạ chính là Diệu Dương Đế Cơ."
Diệu Dương không phải rất ưa thích nàng, giọng nói chất vấn cũng có phần thất lễ, gắng gượng ừ một tiếng, định không để ý nàng nữa. Nha hoàn bên cạnh Hà Uyển Hi "phì" bật cười: "Tiểu thư, Diệu Dương Đế Cơ này thật là dịu dàng, chúng ta khiêu khích nàng như vậy đều không thấy tức giận, nếu là Chiêu Dương Điện hạ, chỉ sợ sớm đã phạt trượng rồi."
Diệu Dương nghe vậy cau mày, càng cảm giác mình ghét một chủ một tớ này, nghiêng đầu liền đi, Hà Uyển Hi thấy nàng không nhìn mình như thế, quát lớn: "Đứng lại."
Diệu Dương không nhịn được quay đầu lại: "Ngươi còn muốn nói gì." Hà Uyển Hi cười lôi kéo: "Bây giờ muốn ra vẻ ta đây bất quá cũng không sao, chờ phu quân diệt Thượng Quan gia, ta xem ngươi còn có khí thế gì nữa." Đối với Diệu Dương, những lời này tựa như đất trời sụp đổ, nàng cả kinh liếc mắt: "Ngươi... Lời phản nghịch như vậy cũng dám nói ra." Hà Uyển Hi mỉm cười: "Có gì mà không dám, hiện tại ai mà không biết, thái tử bị tù, hoàng thượng bệnh nặng, Cửu hoàng tử cũng bị khống chế, hoàng tử thiên triều có thể kế vị còn dư lại không có mấy người, cả trong


Teya Salat