Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
ch, liền thấy nàng nằm ở trên giường. Ánh sáng xuyên thấu qua cột khắc hoa mạ vàng, cái móc vén rèm lụa nhẹ lên, chỉ chiếu ánh nắng ban bác trên đầu giường, làm như ngủ say, chân mày cũng khẽ nhíu lại.
Hắn đi vào, chỉ ngồi xuống ở bên giường, không nhịn được liền vươn ngón tay xoa cho nàng. Nàng làm như rùng mình một cái, lại thức tỉnh, tay hắn còn dừng ở trên mặt nàng. Đôi con ngươi trắng đen rõ ràng của nàng nhìn hắn, bất quá một cái chớp mắt, nàng lại nhẹ nhàng khép mắt. Hách Liên Du nói: "Có chuyện muốn thương lượng với nàng."
Thấy nàng nhắm mắt không nói, làm như ngủ thiếp đi, chuyện làm mai hắn cũng không am hiểu, chần chừ không biết mở miệng như thế nào, một hồi lâu mới nói: "Bàn Tử là thuộc hạ của ta, tuy là vụng về một chút, tâm địa ngược lại thiện lương. Hắn rất mạnh mẽ, tự nhiên sẽ không để người trân ái bị thương. Diệu Dương Đế Cơ chưa đến tuổi cập kê, đối với nàng quả thật hơi sớm chút, không bằng hiện định ra hôn ước trước"
Thượng Quan Mạn bỗng nhiên ngồi dậy, nàng cũng không nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm bên cạnh: "Chuyện Diệu Nhi hãy để chính muội ấy làm chủ, nếu ngươi mạnh mẽ đính hôn cho bọn họ, ta sẽ không đáp ứng." Mặt nàng đông lạnh, thần sắc cực kỳ nghiêm cẩn, làm như che chở gà con, nghĩ đến nếu con cái hai người gặp nạn, nàng nhất định cũng là vẻ mặt như vậy, Hách Liên Du không khỏi mỉm cười, cười nhẹ nói: "Bàn Tử tính tình rất tốt, nhất định có thể bao dung nàng ấy, nàng yên tâm là được."
Thượng Quan Mạn còn muốn nói nữa, chỉ nghe bên trong phòng "Bộp" một tiếng, làm như cái gì rớt xuống. Thượng Quan Mạn muốn đứng dậy, hắn chỉ đè lại nàng, bước nhanh ra nội thất, mới thấy tranh vẽ trên vách điêu rơi xuống, cửa phòng mở phân nửa, theo gió lay nhẹ. Thượng Quan Mạn ở trong phòng nóng nảy hỏi thăm: "Ai vậy, là Diệu Nhi sao?"
Hách Liên Du nói: "Không có ai cả, là gió thổi cửa phòng thôi." Thanh Thụy vốn là đứng ở trước cửa, thấy hắn, gật đầu đi. Đợi Hách Liên Du bước vào nội thất, nàng vẫn ngồi chờ ở trên giường, Hách Liên Du thấy thế không khỏi cười: "Làm thế nào bây giờ, ta đã đồng ý người ta."
Lấy thân phận của hắn, dĩ nhiên là một lời ngàn vàng, nói không giữ lời, các thuộc hạ làm sao ủng hộ hắn. Nàng nghe liền cảm giác có khó xử, nhưng cũng không thể lấy số mạng Diệu Dương đi đổi, nàng uốn éo người đi: "Ngươi đáp ứng có ích lợi gì, cũng không phải là ngươi gả cho hắn." Nàng chỉ mặc một cái áo ngủ rộng thùng thình, hai vai mảnh mai liền hiện ra, hôm nay eo không lộ vẻ, mỗi ngày nàng ăn cũng không nhiều, nhìn càng phát ra mảnh mai. Hắn cuối cùng không nhịn được từ phía sau ôm nàng, nàng giãy giãy, dĩ nhiên là tránh không được.
Hắn gọi nhỏ: "Mạn nhi." Lưng nàng cứng đờ, chỉ nhìn nơi khác, lại nghe hắn ở sau lưng nói: "Bất kể như thế nào, ta đều sẽ đối nàng như lúc ban đầu."
Nàng nghe vậy thống khổ cười một tiếng: "Đế Cơ mất nước tựa như chó nhà có tang, còn có kiêu ngạo gì có thể nói."
Thanh Thụy bên ngoài gọi: "Điện hạ."
Hách Liên Du nói với nàng: "Chờ ta một chút." Đứng dậy đi đến cửa, hỏi "Chuyện gì?" Thanh Thụy nói: "Vừa rồi Diệu Dương Điện hạ thất kinh chạy đi, thuộc hạ một đường đi theo, mãi cho đến cửa phủ, thuộc hạ đoán nàng vào cung, liền chặn nàng lại. Nàng vào phòng hồi lâu cũng không có ra ngoài, thuộc hạ nhìn vẻ mặt nàng không ổn lắm, có nên xô cửa đi vào hay không?."
Hách Liên Du đang trầm ngâm, Thượng Quan Mạn đã khoác áo ra ngoài, sắc mặt kinh hoàng mở miệng: "Phá cửa đi." Hách Liên Du cau mày: "Sao nàng lại ra đây." Liền muốn cản nàng, nàng vội vã chạy ra ngoài. Thanh Thụy xuôi tay đứng chặn ở cửa. Nàng biết Hách Liên Du không mở miệng nàng sẽ tìm không thấy lối ra phòng này, miễn cưỡng giải thích: "Diệu Nhi rất thẳng tính, người khác nói gì nàng liền tin cái đó, lại thường la hét có người yêu, cộng thêm gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, lời của ngươi vừa rồi, chỉ sợ làm nàng sợ."
Hách Liên Du xoay người cầm áo choàng khoác lên trên vai nàng: "Ta cùng nàng qua xem một chút."
Cửa phòng Diệu Dương đóng chặt, cho dù ai gọi bên trong cũng không nửa điểm động tĩnh. Thanh Thụy một cước liền đạp cửa ra, trong phòng ngoài không có một bóng người, gió rót vào bên trong phòng, thổi trúng rèm trên cột loạn bay. Thượng Quan Mạn chỉ cảm thấy như có mây đen đè ở trái tim, hoảng loạn chuyển vào nội thất, chỉ nghe màn phấp phới, đung đưa loạn ảnh trên đấy, ghế con lệch ra một bên, mơ hồ làm như bóng người. Nàng hoảng sợ mở to mắt, ngẩng đầu lên chỉ thấy thân Diệu Dương treo trên lụa trắng. Bóng trắng xám xịt khúc xạ lên mặt nàng, làm như độ một tầng ánh lạnh.
Diệu Dương vừa thay vừa hỏi: "Tỷ tỷ, Sao vậy?"
Giọng nói của nàng hoàn toàn không giống bình thường, thậm chí là khẩn trương: "Tô Lưu Cẩn sắp trở về rồi."
Diệu Dương không biết Tô Lưu Cẩn là ai. Thượng Quan Mạn cầm chút ngân lượng nhét vào tay áo Diệu Dương. Diệu Dương rối ren nhận, đầu ngón tay lơ đãng đụng nhau, lạnh như băng khiến cho nàng rùng mình một cái. Thượng Quan Mạn hoảng sợ thất thố như vậy, nàng chưa từn