Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2524 lượt.
triều chỉ có phu quân làm chủ. Hôm nay giang sơn cũng coi như giữ trong tay phu quân, chỉ chờ cơ hội để danh chánh ngôn thuận, Thượng Quan tộc các ngươi cũng uy phong không được mấy ngày nữa đâu."
Diệu Dương liếc mắt: "Ngươi... Phu quân của ngươi là ai?." Nhìn phục sức ăn mặc của nàng, không hề giống người có chồng. Hà Uyển Hi bị nàng nhìn giận, cả giận nói: "Phu quân ta dĩ nhiên là Hách Liên Du chủ nhân phủ đệ này." Nói đến Hách Liên Du, thần sắc Diệu Dương lại hơi chậm lại, vui vẻ vỗ ngực một cái, "A, Làm ta sợ muốn chết, tỷ phu nào phải phu quân của ngươi, Lâm Quan tỷ tỷ mới là chánh thê, a ta nhớ ra rồi, ngươi là tiểu thiếp kia."
Hà Uyển Hi tức giận mặt cũng vặn vẹo: "Hắn sẽ không đối xử tử tế Thượng Quan gia các ngươi, coi như Thượng Quan Mạn nàng cũng đừng mơ tưởng sống thọ. Ngươi chưa từng nghe kết quả của hoàng tử Đế Cơ mất nước à. Hoàng tử giết hết, Đế Cơ không phải là bị sung làm quan kỹ chính là bị tướng lãnh đùa bỡn, cũng giống như ngươi chạy không khỏi kết quả như vậy. Những thứ Đế Cơ các ngươi, đến lúc đó cũng sẽ quỳ gối dưới chân Hà gia ta dập đầu thi lễ thôi."
Nghe nàng nói giống như thật, Diệu Dương đột nhiên liền sợ. Thỉnh thoảng từ chỗ cung nữ nghe tới tin đồn bên ngoài, nói là nữ quyến có tội một khi sung làm quan kỹ, mặc cho đánh mặc cho mắng, bị người lăng nhục đùa bỡn, khổ không thể tả. Ngay cả tự ái lúc đầu đều biến mất hầu như không còn, nàng vẫn cho là Hách Liên Du bất quá bề ngoài lãnh khốc một chút nhưng xem ra đối với Thượng Quan Mạn cũng cực tốt, không nghĩ hắn lại đáng sợ như vậy, không khỏi lo lắng cho Thượng Quan Mạn. Hung hăng lườm nàng ta một cái: "Ta không tin lời ngươi đâu." Xoay người liền chạy sâu vào trong rừng trúc.
Hà Uyển Hi nhẹ nhàng cười nói: "Chạy đi, xem ngươi có thể chạy đi đâu."
Diệu Dương chạy hồi lâu, vẫn xuyên qua đến cuối rừng trúc, cuối cùng chạy hết nổi rồi. Nàng đổ mồ hôi dầm dề, tìm cái ghế đá ngồi xuống há mồm thở dốc. Chợt cảm thấy có người nhìn nàng, không khỏi ngẩng mặt, chỉ thấy một nam tử cao mập đứng ở một bên, ngây ngốc nhìn sang nơi này. Mắt sâu mũi cao, bộ dáng có phần dữ tợn. Diệu Dương cả kinh lấy tay che môi, chỉ lộ ra một đôi con ngươi đen nhánh như nước sơn, bàn tay trắng nõn thấp thoáng, chỉ cảm thấy dung mạo lỗi lạc.
Diệu Dương thấy đôi mắt hắn không chớp nhìn nàng, nhất thời hoa dung thất sắc, mệt mỏi cũng quên, co cẳng chạy.
Đỗ Minh thấy Bàn Tử nghiêng đầu cũng không nhúc nhích, vô cùng miễn cưỡng ra khỏi rừng trúc: "Cái tên tiểu tử này nhìn cái gì chứ." Theo ánh mắt của hắn nhìn sang, chỉ thấy thân ảnh một nữ nhân chạy càng lúc càng xa, áo choàng gấm thêu trăng hoa bay múa theo gió. Trang phục này hắn vừa đúng nhận biết, không khỏi cười: "Nhìn trúng sao?" Bàn Tử chỉ lo ngơ ngác gật đầu.
"Vậy liền đi đòi đại ca đi, hắn sẽ không keo kiệt một nữ nhân cho ngươi."
Đỗ Minh biết Bàn Tử sẽ không nói, hôm sau hắn liền nói với Hách Liên Du thay hắn. Hách Liên Du nghe vậy cười: "Không nghĩ hắn lại thông suốt." Đỗ Minh ha ha cười không ngừng: "Bàn Tử tiểu tử này trước kia cũng không biết nữ nhân là gì, có thể thấy được vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Diệu Dương Điện hạ là khắc tinh của tiểu tử kia."
Hách Liên Du cười khẽ: "Thân càng thêm thân, cũng tốt."
"Đại ca vậy là đáp ứng?."
"Khó được hắn nói lên loại chuyện như vậy mà."
"Vậy ta lập tức nói cho hắn biết tin vui này."
Hách Liên Du cong môi mà cười: "Trong phủ náo nhiệt cũng tốt. Diệu Dương Đế Cơ chưa đến tuổi, trước đặt sính lễ thôi." Ánh mắt của hắn đọng lại sắc trời tối tăm ngoài cửa sổ, liên tiếp mấy ngày đều trong mây mù, trong lòng người xem vô cùng không thoải mái, hí mắt hỏi: "Đã thu thập xong chưa?"
Thanh Thụy đáp: "Đã đột phá truy binh của Đại vương, đang trên đường chạy tới, ngày mai Vương Phi có thể đến đây."
Trên mặt Hách Liên Du mới lộ ra một chút vui vẻ, nhìn nơi xa không nói, Đỗ Minh thở dài nói: "Ngày này, cuối cùng đã tới."
Tiết đông chí, gió từ bốn phía thổi qua, tựa như đao cắt, khắp mọi nơi mờ mịt, đều là màu xám tro nhạt nhẽo không đồng nhất. Hình bóng bóng cây khô héo lay động, làm như bóng tối sâu đậm cao thấp không đồng nhất ở phía chân trời rộng lớn. Nơi xa truyền đến tiếng vó ngựa lộn xộn, chấn đến bụi đất tung bay, xuyên qua rừng cây như tên, khiến chim chóc đều giật mình, thẳng tắp xông về trời cao.
Mấy người đi đường, đều là nữ tử áo trắng cưỡi ngựa, áo theo gió lất phất, vù vù có tiếng, chỉ tựa như vội vàng bảo vệ xe ngựa ở giữa, có nữ tử cung kính nói: "Vương Phi, còn ba trạm dịch nữa, chính là Đô thành rồi."
Màn màu xanh trên xe lộ ra một bàn tay cực đẹp, trắng nõn thon dài, chiếu lên màn kia hình ảnh trắng muốt thơm ngát. Bên trong xe có hình ảnh xinh đẹp tuyệt trần mơ hồ, sắc trời mặc dù tối, vẫn khó nén ánh sáng, chỉ nghe cười khẽ dễ nghe ôn nhu từ trong xe truyền đến: "Rốt cuộc đã trở lại."
Hách Liên Du đến nhà chính, Thượng Quan Mạn đang ngủ ở trên giường, bởi vì thấy hình mặt bên trong màn, liền để nhẹ bước chân. Bên trong phòng trải thảm sát mềm dày, đi qua không tiếng động, xuyên qua phòng khá