Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
g gặp. Mặc dù Diệu Dương sợ Hách Liên Du thật sẽ gả mình cho người mập mạp kia, nhưng vẫn khuyên nàng: "Tỷ tỷ, muội không sao đâu."
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng liếc nhìn nàng một cái: "Bởi vì ta, Hách Liên Du sẽ không làm gì muội, nhưng nếu Tô Lưu Cẩn trở lại, liền không phải kết quả chỉ tùy tiện gả muội thôi đâu." Ánh mắt nàng cực kỳ nghiêm túc, dọa cho Diệu Dương sợ đến mặt trắng xanh: "Cái gì Cẩn đáng sợ như vậy sao?"
Nàng trải tốt giấy viết thư, bóp tay áo chấp bút, trán lại rơi mồ hôi, nói nhỏ: "Tục ngữ nói, độc nhất là lòng dạ đàn bà, huống chi là phụ nữ chịu nhục mấy chục năm, ôm lòng báo thù trở về."
Diệu Dương nghe được như rơi vào trong sương mù, nhưng vẫn biết chuyện quá khẩn cấp, vạn vạn không thể làm trễ nãi. Thấy nàng viết thư ở đó, liền tìm một vạt áo, bỏ đồ châu ngọc vào. Phòng ngủ Diệu Dương vốn là phòng khách, cũng không có bao nhiêu vật đáng tiền, cho nên có thể cầm theo cũng không nhiều. Đợi nàng thu thập xong, Thượng Quan Mạn đã nhét thư vào trong bao thư, thận trọng giao cho nàng: "Nhất định phải tự tay giao cho Phản Ảnh, hắn xem tự sẽ biết phải làm sao."
Diệu Dương mang theo bọc quần áo ngạc nhiên mở miệng: "Tại sao muốn muội giao cho hắn, tỷ tỷ không cùng muội đi sao?"
Trong ánh sáng thấy khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn của Diệu Dương, tròng mắt như hồ nước. Tình cảm ân cần không lời nào có thể miêu tả được, trong tim Thượng Quan Mạn nhất thời nóng lên, chỉ kém rơi lệ, cuối cùng nhịn được, mỉm cười vươn tay điểm chóp mũi nàng: "Nha đầu ngốc, muội đi một mình, ta không đi."
"Tại sao?" Diệu Dương trừng lớn mắt, nước mắt nhất thời đảo quanh. Thượng Quan Mạn cười nhạt nói: "Một mình muội ra ngoài, hắn tự nhiên sẽ không chú ý, nếu chúng ta cùng nhau đi, bọn họ sẽ nghi ngờ." Nàng vừa nói vừa khoác áo choàng đen lên trên vai Diệu Dương, nói: "Đi đi, người trong phủ vừa đúng lúc đang vội vàng dọn dẹp, sẽ không chú ý muội."
Diệu Dương vừa khóc vừa gạt lệ, vẫn còn không yên tâm: "Tỷ tỷ, người không đi với muội sao?"
Thượng Quan Mạn cũng khó chịu trong lòng, Diệu Dương đi chuyến này, biết bao giờ mới có thể gặp lại. Thế sự đổi thay, nếu là vô duyên, sợ rằng khó gặp mặt, nàng nắm tay Diệu Dương thật chặt, nói: "Đi đi." Diệu Dương lau lệ xoay người, nàng không không đành lòng kêu một tiếng: "Diệu Nhi."
Diệu Dương đỏ mắt xoay đầu lại.
Thượng Quan Mạn mặc áo tơ trắng đứng ở đó, tóc đen sõa vai, vẻ mặt nghiêm túc, gằn từng chữ: "Chuyện ta đã từng đáp ứng muội, sẽ không nuốt lời, Hà gia của Hoàng hậu nhất định sẽ ác có ác báo."
Diệu Dương nhất thời lệ rơi đầy mặt, nức nở nói: "Muội biết rõ."
Thượng Quan Mạn chỉ sợ sau một khắc lại kêu nàng, vội xoay người sang chỗ khác quở nhẹ: "Còn không mau đi."
Thanh âm Diệu Dương vẫn mang theo nức nở: "Tỷ tỷ, muội đi nha."
Sau lưng chỉ truyền tới tiếng bước chân hơi nhỏ, cửa dập một tiếng khép lại, không còn tiếng vang nữa.
Bóng đêm dần dần sâu xuống, xem chừng Diệu Dương đã đến phủ đệ, nàng mới đẩy cửa ra ngoài, thấy Hách Liên Du chắp tay đứng ở trong bóng đêm. Mây đen không tản đi, ánh trăng hắt vào, trên người hắn đều là một mảnh màu bạc, thân thể Thượng Quan Mạn chợt cứng đờ, đóng cửa lại, chỉ nghe Hách Liên Du hỏi: "Ngủ rồi?"
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng lên tiếng, xác định cửa phòng đóng chặt "Khóc mệt rồi, nên ngủ mê man, ngày mai cũng không cần người gọi nàng."
Hách Liên Du nghe vậy cười: "Ta đã hy vọng nàng ấy có thể trở thành người một nhà." Vừa nói liếc nàng một cái, vẻ mặt nàng chỉ lãnh đạm, bất đắc dĩ nói: "Ta tiễn nàng trở về." Liền giơ tay lên muốn dắt nàng, thân thể nàng bản năng co rụt lại, trong mắt của hắn hơi trầm, chợt lại cười nói: "Đều là vợ chồng già rồi, còn xấu hổ hay sao?" Cường tự dắt tay của nàng, tay hắn vô cùng ấm, nắm đầu ngón tay lạnh như băng của nàng, chỉ cảm thấy tựa như có thể hòa tan. Nàng bị hắn kéo ra phía sau mình nhắm mắt theo đuôi, chỉ nghe hắn nói: "Ngày mai mẫu thân đã đến, vốn nàng cũng đáp ứng đón bà với ta, nhưng tình hình bây giờ..." Hận ý của Tô Lưu Cẩn tràn đầy, nếu biết Thượng Quan Mạn là nữ nhi của kẻ thù, không biết sẽ làm ra chuyện gì. Hắn dừng một chút, trở về vẻ mặt trấn an cười nói: "Đợi tâm tình bà ổn định chút ít, ta sẽ đưa nàng đi bái kiến."
Nàng cúi thấp đầu, chỉ thấy sắc váy lay động, không tiếng động xẹt qua một khối lại một khối gạch đá màu xám tro, làm như nước biển đánh tới bên bờ, dâng lên sóng biển tuyết trắng. Nàng thất thần, tựa như cũng không nghe hắn nói gì, liền vô ý thức khẽ lên tiếng. Hách Liên Du bỗng chốc quay đầu lại, chỉ thấy trong ánh trăng nàng đang ngẩng đầu lên ngắm nhìn nơi xa, trên má trắng nõn có nước mắt lẳng lặng rơi, thật như hoa đào gặp mưa, khiến cho người người thương tiếc.
Hắn mới giật mình, mình đã lơ đãng chạm vào vết sẹo của nàng, hai chữ "mẫu thân", đối với người vừa mất người thân như nàng thực sự quá nặng nề. Thượng Quan Mạn thấy hắn nhìn nàng, đột ngột quay mặt, vết lệ kia vẫn còn ở lại trên mặt, chỉ dâng lên ánh sáng trân châu. Hắn yêu thương đến lau, nàng cũng không né tránh, lòng ngón tay chạm lên da thịt, xúc c