Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.
trên đời này nữa, xin mẫu thân ghi nhớ." Tô Lưu Cẩn tức giận khẽ run môi đỏ mọng, thẳng tắp theo dõi hắn, thấy hắn muốn đi, cáu kỉnh mở miệng: "Là Thượng Quan gia bọn họ nợ chúng ta."
Thân thể Hách Liên Du dừng lại, cũng không quay đầu lại: "Là nhi tử nợ nàng." Dứt lời sải bước đi.
Thân thể Tô Lưu Cẩn phát run, chỉ tựa như mất khí lực té lên ghế mỹ nhân, bà đưa ra một cái tay dùng sức vặn ngực, trên trán rịn mồ hôi, hơi yếu kêu một tiếng: "Huyên Nhi..."
Do tam triều nguyên lão tự mình xác nhận thật là chữ viết của tiên đế, ngọc tỷ cũng thật. Đêm đó liền đem Cửu hoàng tử vẫn say trong hương dịu dàng quần áo không chỉnh tề kéo lên Kim Loan điện, phủ thêm hoàng bào hô to vạn tuế.
Tô Lưu Cẩn nghe nói những thứ này, chỉ hung hăng ném quạt bát bảo trên tay lên đất. Hách Liên Du mới vừa trở về phủ, thay y phục gấm cẩm tú, chỉ thấy một bộ áo xanh thẳm, khom lưng nhặt quạt lụa lên, nắm cán quạt vuốt vuốt. Thần sắc hắn cực kỳ lãnh đạm, trong mắt cũng là hứng thú dồi dào: "Bất quá chỉ là một con rối, không đáng cho mẫu thân tức giận như vậy."
Tô Lưu Cẩn chậm rãi quét hắn, hắn thản nhiên lỗi lạc nhìn, bà mới quay đầu đi: "Một ngày giang sơn này còn họ Thượng Quan, trong lòng ta liền một ngày không thể an." Nghe vậy trong con ngươi hắn mới dần dần hiện lên vẻ thâm trầm, cầm vai của bà nói: "Đều đã qua rồi."
Tô Lưu Cẩn nhẹ nhàng thở dài: "Thanh nhi, ta không thể quên được, hai mươi năm này nhẫn nhục sống trộm nhịn đến bây giờ, còn thường xuyên mơ thấy phụ vương của con sẽ thỉnh thoảng xông tới." Năm ngón tay của bà gần như co rút cầm bàn tay dày rộng của hắn: "Nhất định phải sớm làm rõ chuyện này, là ta nhất thời sơ sót, lại quên còn có nô tài Tào Đức kia, chỉ là ta không ngờ rằng hắn lại sớm viết xuống di chiếu. Khắp nơi không tìm được ngọc tỷ, ta cho là hắn chưa kịp..." Thân thể bà khẽ phát run, lại vẫn ngồi nghiêm chỉnh chỗ đó, lòng bàn tay hắn cuối cùng chặt căng thẳng, nói: "Nhi thần biết, trời đã khuya rồi, mẫu thân sớm nghỉ ngơi đi."
Tô Lưu Cẩn vốn muốn nói chuyện Thượng Quan Mạn, nhưng thấy thần sắc hắn lãnh đạm, hiển nhiên ban ngày còn tức. Trong cung gặp Nhu Phi, nàng cũng khuyên: "Mẹ con Vương Phi mới vừa gặp nhau, cần gì vì người khác tổn thương hòa khí, huống chi còn nhiều thời gian. Nam tử thường không bền dạ, chọn thêm mấy nữ tử xinh đẹp vào phủ là được."
Nữ hài tử đi theo mình trong quá khứ, nghiễm nhiên đã trưởng thành. Bởi vì sinh non mà thân thể không tốt, suy yếu nằm ở trên giường, hỏi làm sao sẩy thai, nàng cũng chỉ hời hợt một câu: "Không cẩn thận thôi."
Không cẩn thận chỗ nào, trong nội tâm Tô Lưu Cẩn rất rõ ràng. Hai mươi mấy năm khổ sở của bà, vẫn chỉ có Nhu Phi biết rõ nhất. Hài tử trong bụng giữ lại không được, chính nàng nhất định là vô cùng rõ ràng, mới ở trước khi bà đến, tự tay bóp chết đứa bé ở trong bụng.
Tô Lưu Cẩn không khỏi có chút hoảng hốt, quả thật cảm thấy mệt mỏi, nói: "Ngươi cũng đi đi."
Hách Liên Du đạp ánh trăng không tự chủ được đến nhà chính. Tùy tùng không cản hắn, luống cuống hành lễ lui xuống. Bên trong phòng vẫn đốt đèn, Hách Liên Du không tiếng động đi vào. Thượng Quan Mạn đang quay người nằm nghiêng ở trên giường, tóc đen tán lạc yên tĩnh như đóa hoa sen, phiếm màu trân châu. Hắn không nhịn được ngồi xuống nắm trong lòng bàn tay vuốt vuốt, nhẹ lời "Sao ngủ sớm như vậy?"
Thấy nàng im lặng không lên tiếng, không khỏi cười nhẹ nói: "Nếu nàng luôn không để ý tới ta, ngày sau nhi tử hỏi vì sao không có đệ đệ, ta không thể giúp nàng." Nàng vốn muốn tiếp tục trầm mặc, lại chịu không được hắn chiếm thượng phong trên miệng, mang theo vài phần giận dỗi lạnh nhạt nói: "Không cần ngươi giúp."
"Ồ." Hắn đột nhiên nghiêng người tiếp cận tới, hô hấp nóng bỏng phụt lên xuyên qua.
Tóc mai phun ra trên tai: "Chúng ta thật không thể tạo thêm một đứa sao?" Dựa vào gần như vậy, trong lòng nàng thật sợ, trên mặt cuối cùng nóng rang, xoay mặt đi nói: "Ai muốn tạo với ngươi." Nói đến chữ "tạo" trên mặt vọt đỏ lên, hắn vô lại cười nhẹ sau lưng: "Ừ, người này sao lại không chịu thừa nhận." Nàng chỉ tức giận nhắm mắt, bất ngờ nói: "Đệ đệ không có, ca ca sợ là có trước rồi."
Thân thể hắn đột ngột hơi chậm lại: "Nàng muốn nói gì?."
Nàng nhàn nhạt nói "Phụ hoàng băng hà, Cửu ca kế vị, Hoàng hậu nương nương trước kia chính là đương kim Thái hậu, ta có thể có ý gì."
Nàng nói đã hết sức rõ ràng, trong bụng Chiêu Dương chính là cháu ngoại Thái hậu. Hà gia thế lớn, nếu là trưởng tử, càng tôn quý hơn. Nàng chưa bao giờ từng nhắc tới Chiêu Dương, vạn không ngờ lại nói ra vào thời điểm này, con ngươi ẩn ở trong tối của hắn bỗng nhiên chuyển sâu: "Ta cho là nàng sẽ tin ta."
Nàng nhắm mắt không tiếng động cười: "Bởi vì ta tin ngươi, mới rơi vào kết quả hôm nay."
Nàng quả nhiên là cố ý chọc giận hắn. Hắn cũng như nàng mong muốn, đứng dậy phất tay áo đi. Nàng vẫn còn cảm thấy không đủ, phân phó La cô: "Đóng cửa."
Chân hắn mới vừa bước ra ngoài cửa, trong phòng ngủ "Phanh" cửa phòng đóng chặt. Ánh đèn chiếu xạ, bóng dáng mảnh mai dừng lại trên cửa, chợt