Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.

nghiêng người phai đi, sau một khắc ánh đèn tắt hết, đen như đêm.
Lời đồn đãi của tùy tùng mơ hồ như gió phất qua, mọi người đều biết phủ Hách Liên này đã không giống ngày xưa. Bên ngoài nín thở đứng hầu, không dám thở mạnh xuống, chỉ sợ cửa thành cháy, tai họa giáng xuống cá trong ao. Hắn chỉ trầm mặc chắp tay đứng ở trên bậc, hồi lâu mới trở về thư phòng. Đúng lúc Lễ Bộ Thượng Thư đưa tới danh sách. Tân đế say như chết, hai đầu gối lại quỳ lạy Hách Liên Du trên điện Kim Loan, miệng nói Thánh thượng. Nội thị cuống quít đỡ tân đế đi. Mấy vị trọng thần lắc đầu liên tục, muốn thượng tấu tôn Hách Liên Du làm nhiếp chính vương xử lý chánh sự. Phàm người nào có mắt, mọi chuyện đều bỏ qua tân đế, thẳng bẩm đến Hách Liên Du. Vì vậy tiên hoàng băng hà, cần cử hành quốc tang, tân đế kế vị, an bài về đại điển sắc phong Thái hậu và Thái phi ngày kế đều cần Hách Liên Du tự mình xem qua.
Lễ Bộ Thượng Thư nhìn sắc mặt hắn không tốt, càng kính cẩn có độ, một mực cung kính mở ra danh sách. Một đôi mắt sâu của hắn hơi quét qua. Hà Hoàng hậu thừa dịp Hoàng đế bệnh nặng, diệt trừ phe khác, tất cả phi tần đều đã không còn. Trừ Nhu Phi, chỉ còn lại mấy Tiệp Dư Thái nữ. Thái hậu tất nhiên không ai ngoài bà. Không ngờ Hách Liên Du thấy hai chữ Thái hậu chợt trầm khóe môi, nói: "Hà Hoàng hậu và tiên hoàng phu thê tình thâm, tiên hoàng một mình cưỡi hạc đi trước, trên đường hoàng tuyền chẳng phải sẽ tịch mịch sao, phong Hà Hoàng hậu thành Hiếu Hiền Thái hậu, cùng đi với tiên hoàng."
Hà Hoàng hậu lo lắng hết mức đều vì chiếc ghế Thái hậu này, không ngờ đến chỉ một câu nhẹ nhàng của hắn, tánh mạng đã khó bảo toàn. Trên trán Lễ Bộ Thượng Thư đã thấm mồ hôi lại không dám nói tiếp, "vâng" rồi vội vàng cáo từ.
Ngày hôm sau tân đế liền liên tiếp xuống chiếu thư, phong Hách Liên Du làm nhiếp chính vương, lấy hiệu Hoằng Trị. Phong Hoàng hậu Hà gia là Hiếu Hiền Thái hậu, tẩn theo quan tài. Chiếu chỉ hạ xuống, trong Phượng Tê cung đã sớm loạn. Hà Hoàng hậu nắm thánh chỉ trong tay, mới vừa đứng dậy liền hôn mê bất tỉnh.
Chiêu Dương nghe tin vội vàng đến phủ Hách Liên, tuỳ tùng đang làm nhiệm vụ lại chặn người ngoài cửa. Chiêu Dương là con gái cưng cao quý có bao giờ chịu như vậy, mặt lạnh quát lớn một phen. Tuỳ tùng vẫn không nhúc nhích, nàng tức giận mặt đỏ tới mang tai đợi bên ngoài hai canh giờ, mới có người hầu nam chậm rãi tới trước thông truyền: "Mời Điện hạ vào."
Người hầu nam dẫn nàng xuyên qua cửa tròn ở giữa viện, đến một cái sân, vào cửa thuỳ hoa[1'> . Hành lang quanh co khúc khuỷu, lại có thị nữ vén màn gấm cho nàng. Bên trong phòng bài biện màu trắng mộc mạc lãnh khốc, cực kỳ giống tính tình chủ nhân. Chiêu Dương đứng đó, không nhịn được cười lên, thị nữ lặng lẽ lui xuống.
Thời điểm Thượng Quan Mạn nghỉ đêm trong cung, Hách Liên Du đều ngủ ở nơi này, cách chủ viện không xa, cũng cực kỳ thanh tịnh. Chính là hôm đó, Hà Uyển Hi thông báo nàng Thượng Quan Mạn không trở lại. Hách Liên Du bởi vì vô sự trở về phủ trước, nàng vội vã báo Hà Uyển Hi, chỉ bất quá nói vài lời bái biệt nàng, tự mình len lén đến nơi này.
Cùng nằm chung với hắn, gối lên khuỷu tay của hắn ngủ, tình cảnh như vậy không biết đã mong ước bao nhiêu lâu rồi. Hai gò má nóng rang, quỷ thần xui khiến đốt lên hương Mẫu Đinh thôi tình, chỉ mặc áo mỏng nằm ở trên giường chờ hắn. Sau một lúc lâu, hắn quả nhiên trở lại. Bởi vì không thích thị nữ ở bên, bên trong phòng cũng không có người khác, đúng lúc gần tối, nhìn trong phòng chỉ thấy bóng dáng, nghĩ là nhìn thấy trên giường có người, hắn gọi một tiếng: "Mạn nhi?"
Nàng cắn môi vào ngón tay, hắn lại đi tới ngồi vào bên giường, vân vê tóc của nàng mang theo vài phần không chút để ý: "Tại sao trở lại?" Trái tim nàng đập thình thịch, chỉ cảm thấy trên người có mồ hôi rịn ra, ngực trướng đến không cách nào thở nổi, trên người nóng rang, liền biết hương kia bắt đầu có tác dụng.
Màn đêm chẳng biết lúc nào chậm lại, bên trong phòng đen nhánh không thấy rõ năm ngón tay. Hắn dường như cau lông mày, đứng dậy muốn đi thắp đèn. Nàng đột nhiên ôm lấy hắn từ sau lưng. Thân thể hắn hơi chậm lại, lòng bàn tay chạm lên da thịt mười ngón tay của nàng, cảm nhận một hồi run rẩy. Hắn hài hước cười nhẹ: "Chẳng mây khi nàng nhiệt tình như vậy."
Thanh âm dịu dàng từ tính, mang theo vài phần thân mật, nàng ngày đêm đều khát vọng, cả trái tim nhất thời tựa như căng nứt ra, dồn dập thở hổn hển ôm chặt lấy hắn. Hắn đẩy tay của nàng ra vứt nàng lên sập, thân thể rục rịch bị đánh thẳng vào như vậy, liền rên lên nho nhỏ. Nàng một mình ở trên giường vặn vẹo thân thể, đợi đã lâu, hắn mới đè xuống...
Chẳng qua là hôm sau nàng tỉnh lại, đã không thấy thân ảnh của hắn. Quấn quýt si mê cả đêm, ngày thứ hai phản ứng của hắn như thế nào, nàng cũng không thấy.
Cánh cửa két vang lên, Chiêu Dương mắt ngọc mày ngài ngoái đầu nhìn lại, người tới lại là Đỗ Minh, mặc quần áo gấm đen gọn gàng, đôi mắt ti hí cong lên, nhìn chằm chằm nàng.
Chiêu Dương nhíu mày đẹp chất vấn: "Chàng đâu?"
Đỗ Minh cười hắc hắc không ngừng: "Điện hạ