Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.

khẽ dựa lên vách, thân kiệu chợt dừng lại, thân thể nàng không khống chế được ngã ra trước, phải bắt lấy cửa sổ kiệu mới đứng vững thân thể. Thanh âm vội vàng của kiệu phu vang lên: "Đại nhân, ngài không sao chứ?" Tâm thần nàng bất định cau mày: "Chuyện gì xảy ra vậy?" Kiệu phu chưa kịp trả lời, đã nghe tiếng khiển trách rất to vang lên: "Tiểu hài tử này, mau tránh ra." Tiếp theo chính là tiếng gào vội vàng của kiệu phu: "Tiểu quỷ, còn không buông tay." Một thanh âm non nớt thanh thúy của nam hài vang lên: "Dám kêu ta tiểu quỷ, ăn một cước của ta." Kiệu phu ngao một tiếng, nhảy lên thanh âm thê lương: "Ngươi... Ngươi đá nơi nào?"
Đây là trên đường, đa số người cũng nhận biết nàng, ở chỗ này náo loạn, thật sự nhục thể diện, Thượng Quan Mạn không kiên nhẫn vạch màn kiệu bước ra, hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Lời nói còn chưa dứt, chỉ thấy một thân ảnh nho nhỏ lóe lên, sau một khắc hai chân mình đã bị ôm lấy, khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé kia dính vào trên váy áo, ngọt ngào kêu như đường sữa: "Mẫu thân!"
Vừa kêu lên, chỉ cảm thấy khắp mọi nơi đều dừng lại. Kiệu phu khiếp sợ không thể tin nhìn nàng. Thượng Quan Mạn ngớ ngẩn, sắc mặt không tự chủ được ửng đỏ, một đường đi vòng qua trên cổ, ngay cả tai cũng phát nóng rừng rực.
Hàn Ngọc Sanh cũng không nói nàng là người đã có chồng, huống hồ ba năm qua, nàng vẫn giữ mình trong sạch. Tuổi mặc dù hơi lớn hơn nữ tử khác, nhưng vẫn là một nữ tử chưa lấy chồng. Thật không ngờ hôm nay có người nhận thân lại còn trước mặt mọi người. Nàng luôn luôn tự xưng là trấn định cũng luống cuống không biết làm sao, cúi đầu muốn đập bả vai nho nhỏ của đứa bé trai kia, mới thấy hai mắt nó mang theo bịt mắt màu trắng chôn chặt trong váy áo của nàng. Bàn tay nhỏ bé trắng nõn nắm chặt dải lụa của nàng không thả, trên người mặc áo gấm màu lam nạm vàng, eo buộc đai ngọc, chân mang giày nhỏ da hươu, hiển nhiên là hài tử nhà phú quý.
Mang theo bịt mắt, chẳng lẽ... Là mắt có tật sao?
Nhất thời trong tim mềm nhũn, khom người xuống dịu dàng nói "Mẫu thân không thể nhận bậy đâu, chẳng lẽ bị lạc người nhà? Nhà con ở đâu, ta bảo người đưa con trở về."
Đứa bé trai kia lại dẹp cái miệng nhỏ nhắn, lên tiếng khóc lớn: "Phụ thân không quan tâm con nữa rồi! Ô..."
Kiệu phu mắt to há mồm đớ lưỡi nhìn đứa bé kia, lẩm bẩm nói: "Mới vừa rồi còn mạnh như rồng hổ..."
Người trên đường đã sớm ghé mắt nhìn qua nơi này. Bởi vì ngồi kiệu quan, mỗi thời mỗi khắc đều có người nhìn vào, để mặc cho đứa bé gây ở trên đường như vậy cũng không phải là biện pháp, Thượng Quan Mạn chỉ đành phải nói: "Đã như vậy, con liền trở về với ta trước."
Kiệu phu lắp bắp: "Đại nhân, Hàn đại nhân dặn dò không nên tùy ý mang người xa lạ về nhà."
Đứa bé kia nhất thời khóc lên, tiếng khóc rung trời, kiệu phu không nhịn được che lỗ tai lại. Thượng Quan Mạn không khỏi bật cười: "Không thể nghĩ nhiều được, bất quá nó chỉ là đứa bé, đi thôi." Kéo nó vào cỗ kiệu, kiệu phu chỉ đành phải nói một tiếng: "Vâng"
Nam hài an tĩnh nằm ở trong ngực Thượng Quan Mạn, trên mặt tràn đầy nước mắt đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một hàng răng nhỏ trắng trắng.
Bước đầu tiên, khổ nhục kế, thành công!
Người hầu nam mở cửa, cỗ kiệu chuyển vào bên trong viện, mới vừa chạm đất, liền có người vội vội vã vã vén màn kiệu, ngay sau đó gương mặt tuấn tú nhìn vào, trong mắt phượng tràn ngập nụ cười: "Trở về rồi à." Ánh mắt không tự chủ rơi vào trên người nam hài đang nằm ở trong ngực nàng, không nhịn được nhíu nhíu mày: "Nó là ai?"
Lúc này Thượng Quan Mạn mới nhớ tới hỏi tên tuổi nó, cười hỏi: "Con tên gì?"
Đứa bé trai kia chỉ lo thoải mái vùi ở trong ngực nàng, miễn cưỡng lên tiếng: "Yêu Nhi."
Thượng Quan Uyên thấy nó quang minh chính đại rúc vào trong ngực Thượng Quan Mạn đã nổi giận, nhưng nghe vậy cười ha ha: "Đây là tên gì vậy?" Hách Liên Khuyết liền cả giận, quay mặt lại cách lụa trắng trừng hắn: "Phụ thân nói tên xấu dễ nuôi, sẽ mệnh dài trăm tuổi." Thân thể nhỏ của nó cứng còng, bộ dạng tức sùi bọt mép. Thượng Quan Mạn vội vàng cười trấn an: "Uh, tên Yêu Nhi nghe rất êm tai." Nghe nàng như vậy nói, Hách Liên Khuyết rất tự đắc hừ một tiếng, mặc dù cách lụa trắng, vẫn làm cho người ta cảm thấy tà tà, liếc Thượng Quan Uyên một cái. Thượng Quan Uyên thấy trước mắt nó che lụa trắng, lấy làm lạ hỏi: "Đây là cái gì?" Vừa nói liền đưa tay gỡ ra. Hách Liên Khuyết "Oa" một tiếng thẳng tắp nhào tới trong ngực Thượng Quan Mạn, dường như rất sợ kêu một tiếng: "Mẫu thân, cứu mạng!" Thượng Quan Mạn không thể làm gì khác hơn là dở khóc dở cười ôm chặt nó.
Thượng Quan Uyên bị tiếng mẫu thân kia làm kinh hãi nhất thời cứng ở nơi đó, rất nhanh vẻ mặt trở nên có phần cổ quái. Thượng Quan Mạn thấy thần sắc hắn kỳ quái, vội vàng giải thích: "Đứa nhỏ này muội gặp phải ở trên đường, hình như lạc đường, nên muội dẫn nó về đây." Đầu ngón tay của nàng nhẹ nhàng điểm khóe mắt, chính là nói cho hắn biết chỉ sợ mắt đứa nhỏ này có tật, nhận lầm người. Ánh mắt Thượng Quan Uyên theo đầu ngón tay trắng nõn của nàng rơi vào trong t


pacman, rainbows, and roller s