Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.
n bên cạnh Ngọc Hoàng Thượng Đế. Thiện Tài đồng tử cũng là nhân vật Hồng Hài Nhi trong cuốn tiểu thuyết cổ điển hư cấu Tây Du Ký.
Vốn là phải ngồi xe ngựa, nhưng Hách Liên Khuyết chết sống đòi đi bộ, Thượng Quan Mạn không thể làm gì khác hơn là chiều theo nó. Hỏi nhà nó ở nơi nào, nó chỉ lắc đầu, ngoắc ngoắc ngón tay út: "Mẫu thân đi theo con là được." Kết quả chính là Hách Liên Khuyết dẫn Thượng Quan Mạn quẹo trái quẹo phải, vòng nửa Hoàng thành, đi hết một canh giờ, vẫn không thấy dấu hiệu đến nơi. Lâm Bình theo ở phía sau rốt cuộc không kiên nhẫn: "Này, tiểu quỷ, sao còn chưa tới?"
Hách Liên Khuyết tức giận vò vò đầu phát: "Không được gọi ta tiểu quỷ." Chợt kiêu căng giương cằm lên: "Ngươi đâu nhất định phải theo, cứ tùy ý trở về đi." Nó dắt tay áo Thượng Quan Mạn, đầu ngón tay siết thật chặt: "Có mẫu thân đưa ta thì được rồi." Lại nhếch môi tha thiết hỏi: "Đúng không, mẫu thân?."
Thượng Quan Mạn thân mật ngắt gương mặt mềm nhũn của nó: "Yêu Nhi nói đúng."
Hách Liên Khuyết vui vẻ ra mặt, lại gật gù đắc ý ngâm nga bài hát.
Gân xanh nhảy loạn trên trán Lâm Bình, cánh tay ôm kiếm siết chặt vỏ kiếm vang dội khanh khách, nhìn Thượng Quan Mạn một chút, chỉ đành phải im lặng không lên tiếng tiếp tục theo ở phía sau.
"Con đi gọi phụ thân."
Ném xuống những lời này, liền chạy ra khỏi phòng.
Việc đã đến nước này, nếu nàng không nói tạm biệt thì thất lễ.
Bên trong phòng u tĩnh nhã trí, đốt mùi hương rất thơm, trong lòng nàng lại không có cảm giác xa lạ, chỉ tựa như ở trong nhà mình. Vách tường phía bắc đều dùng màn che, gió thổi bay múa như cánh, mơ hồ thấy bóng đồ trang trí. Nàng quỷ thần xui khiến dời bước tiến đến, vén màn lên, chỉ thấy đó là mảnh đất lộ thiên do mộc lan vây quanh, mặt đất trải thảm lông cừu êm dày, phía trên là bàn nhỏ gỗ lê khắc hoa, trên mặt... Là một bàn cờ chưa chơi xong.
Có cái gì xoay chuyển trong đầu, chỉ tựa như từ nước lũ trào ra, sóng biển ngập trời đánh tới buồng tim, tất cả đều giống như đã từng quen biết.
Nàng giống như không ở nơi này, linh hồn đã rời khỏi, mờ mịt không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy làm như có sương mù khép ở trước mắt, như có như không, nhìn không rõ lắm. Trong lòng nôn nóng, lại gấp ra một trận mồ hôi, bỗng dưng phát hiện có người đi vào, hoảng sợ hồi hồn. Gió thẳng tắp thổi vào trên người, mồ hôi nóng trên người đã bị thổi lạnh thấu tim.
Nàng không yên lòng xoay người, không nghĩ có người đứng ở sau lưng nàng. Cái trán thẳng tắp đụng vào ngực người nọ, cả kinh, thân thể có chút không ổn. Người nọ vươn tay ra khẽ kéo dưới khuỷu nàng, tâm thần nàng chưa định, chỉ cảm thấy trái tim vội vàng nhảy lên, bởi vì trên trán đụng phải hoa văn rậm rạp ở vạt áo trước của hắn, khiến da thịt tê dại một hồi.
Ánh nắng có chút trắng sáng, chiếu vào trên cẩm bào màu lam của người nọ, như sao vỡ chói mắt, nàng không nhịn được hí mắt ngẩng mặt. Màn trắng theo gió dựa sát thân hình cao lớn của người nọ, khiến nửa gương mặt của hắn đều thấp thoáng ở trong ánh sáng lần lượt thay đổi.
Hắn đột nhiên gọi nhẹ: "Mạn nhi." Trong nỉ non mơ hồ cười khẽ: "Nàng đang câu dẫn ta sao?" Nàng chưa kịp nghe rõ, hắn đã cúi người vịn mặt của nàng hôn xuống.
Giống như tất cả đều vội vàng thối lui, chỉ còn lại gương mặt sát bên màn lụa mềm mại, gió nhiều lần chạy đến bên tai, mang theo mấy tiếng vù vù, môi của hắn rơi vào trên cánh môi mềm mại của nàng, thấm hương bạc hà quen thuộc mà xa lạ. Hơi thở đặc biệt của nam tử giống như có thể khiến người hít thở không thông, nàng vẫn có mấy tia hoảng hốt, ngậm chặt môi không dám hô hấp, trong cổ họng của hắn vang một tiếng buồn cười, chợt truyền đến tiếng cười trầm thấp: "Há môi ra."
Nàng dường như vô thức liền nghe lời, hắn dịu dàng mà bá đạo xông tới, thăm dò lược đoạt mỗi một chỗ, khuỷu tay có lực của hắn bóp chặt eo nhỏ của nàng, hai người dán nhau thật sát. Thân thể của nàng không nhịn được liền run rẩy nóng rực lên, ngực đập bịch bịch, như có cái gì muốn từ trong thân thể lộ ra, điên cuồng mà vội vàng, khiến cho nàng khó có thể khống chế, trong lòng không thể tự át sợ hãi, liền mãnh liệt đẩy hắn ra.
Nàng lảo đảo lui về phía sau mấy bước, nhìn chằm chằm hắn giận dữ mắng mỏ: "Tên háo sắc!"
Phản ứng trẻ trung như vậy không sai, nhưng nàng đã quên mùi vị của hắn, động tác đặc biệt của hắn, cũng thật đã xóa đi hắn trong trí nhớ, sạch sẽ không thừa chút nào.
Hắn nhìn nàng thật sâu, chỉ nhàn nhạt nâng môi: "Tên háo sắc?"
Thật là tiếng gọi mới lạ và làm cho người ta đau lòng.
Có gió thổi nâng màn lên, hình dáng trên mặt hắn như có như không bại lộ ở trong ánh sáng. Nàng đột nhiên cả kinh, không phải bởi vì dung nhan tuyệt mỹ của hắn, chỉ vì một đôi con ngươi sáng chói như bảo thạch lam, có một đôi mắt màu lam như thế vả lại có thể quang minh chính đại xuất hiện ở nơi này, thiên hạ chỉ có một người, chỉ có thể là thần Đế Hách Liên Du ở Cố quốc.
Nàng ở Tây Lãnh hoàng cung cũng không phải chỉ dạy bảo Phương Hoa công chúa. Bởi vì l