Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2210 lượt.
ròng mắt nàng, sáng như ánh trăng, nhẹ nhàng rực rỡ, nhất thời quên mở mắt.
Thượng Quan Mạn kêu một tiếng: "Uyên đại ca." Hắn mới phục hồi tinh thần lại, lúng túng cười duỗi tay về phía nàng. Nàng vừa muốn ngửa tay lên nắm lấy, thân thể Thượng Quan Uyên lại bị người đẩy qua bên cạnh. Hàn gia mặc áo trắng nghiêng người, bao phủ cả hai người Thượng Quan Mạn trong bóng của hắn. Tay áo trắng che gió, cười dài đưa tay với nàng: "Mệt không?"
Nàng cười "Ừ" một tiếng, còn chưa động, Hàn gia lại bị đẩy tới trước, giọng nói của Thượng Quan Uyên không tốt: "Hàn Ngọc Sanh, ngươi có biết cái gì gọi là thứ tự trước sau hay không?"
Hàn gia cười tủm tỉm: "Câu này là Hàn mỗ nói mới phải, vốn là ta chờ ở chỗ này trước, Uyên công tử làm sao lừa gạt giành ở trước mặt ta."
Thượng Quan Uyên cười lạnh: "Đó là tài nghệ ngươi không bằng người."
Thanh âm Hàn gia cũng lạnh dần: "Gian thương đúng là gian thương, ngay cả lễ tiết căn bản cũng quên mất." Thượng Quan Uyên đề cao thanh âm: "Gian thần ngươi nói gì..."
Hách Liên Khuyết nghe tiếng nhìn hai người, xì mũi coi thường: "Thật ngây thơ." Nó lôi kéo tay áo Thượng Quan Mạn: "Mẫu thân, chúng ta đến bên cạnh chơi thôi."
Thượng Quan Uyên làm thương nhân, đã trở thành thương nhân cực giàu ở Tây Lãnh. Áo bông tướng sĩ cần trong ngày mùa đông cũng từ hắn cung cấp. Hàn gia chính là phụ trách mua. Hai người trong mỗi lúc thương lượng thường khó tránh khỏi xảy ra cãi vả. Ngày qua ngày, biến thành lý do thường xuyên bộc phát chiến tranh nhất, Thượng Quan Mạn thấy nhưng không thể trách, cười híp mắt vỗ vỗ đầu xù nhỏ của Hách Liên Khuyết: "Được." Bỏ lại hai người kia lôi kéo Hách Liên Khuyết đến viện của mình.
Bên trong viện có một thị nữ cận thân hầu hạ, gọi là Liên Y, thấy Thượng Quan Mạn thì cười thi lễ: "Đại nhân đã về." Nàng cười đáp một tiếng, Liên Y thấy Hách Liên Khuyết không nhịn được che môi cười: "A nha, đây là tiểu công tử nhà ai, diện mạo thật đẹp."
Thượng Quan Mạn mới chú ý tới diện mạo Hách Liên Khuyết, quả nhiên là môi hồng răng trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, non như lòng trắng trứng nấu chín, nếu tháo lụa trắng xuống, không biết là dung mạo kinh người cỡ nào, không nhịn được ngắt lên má nó một cái. Tuy Hách Liên Khuyết đanh mặt, lại mặc cho nàng vuốt ve, vẫn không quên hỏi một câu: "Mẫu thân cũng cảm thấy Yêu Nhi đẹp mắt?"
Liên Y nghe vậy bật cười, nói: "Đương nhiên đẹp mắt, tiểu công tử mai này trưởng thành còn không biết sẽ làm mê chết bao nhiêu người đó." Thanh âm nó non nớt: "Cô nương kia cũng si mê Yêu Nhi sao?" Liên Y đã sớm cười đến run rẩy, Thượng Quan Mạn cũng không nhịn được cười nói: "Đó là đương nhiên."
Hách Liên Khuyết mới cười lên, lộ ra một hàm răng trắng trắng. Liên Y biết điều không có nói chuyện vì sao nó bịt mắt và kêu Thượng Quan Mạn là mẫu thân, ân cần hỏi: "Tiểu công tử đói bụng hay không, muốn ăn cái gì?"
Tâm tình Hách Liên Khuyết nhất thời thật tốt: "Ta muốn ăn bánh xốp Mộc Lan."
Bánh xốp Mộc Lan?
Trong lòng Thượng Quan Mạn nhất thời giống bị cái gì đâm xuống, sắp bắt không được, chân mày Liên Y khổ sở rối rắm: "Không ngờ ngươi lại thích ăn cái này, Uyên công tử không thích bánh xốp Mộc Lan nhất, cho nên trong phòng bếp cũng không có."
Hách Liên Khuyết thất vọng hạ khóe miệng, Liên Y vội nói: "Thôi thì để ta bảo người đi làm." Hách Liên Khuyết lập tức nhoẻn miệng cười với nàng, phấn điêu ngọc mày như Thiện Tài đồng tử[1'>: "Đa tạ tỷ tỷ."
"Ta lập tức đi ngay!" Liên Y che ngực vội vã chạy đi.
Thượng Quan Mạn vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của nó: "Ở chỗ này chờ ta một chút, ta đi thay bộ quần áo đã." Hách Liên Khuyết ngoan ngoãn gật đầu, ngoan ngoãn nói: "Yêu Nhi chờ mẫu thân."
Đứa nhỏ này thật là làm cho người yêu thích không buông tay. Thượng Quan Mạn luôn luôn không yêu thích trẻ con lắm, nhưng lúc này lại hận không thể ôm nó trong ngực hung hăng nhéo một cái, nàng kỳ quái siết chặt trán, chuyển vào trong bình phong thay y phục.
Hách Liên Khuyết nhìn chỗ bình phong một chút, xoay đầu lại leo lên cái băng ngồi bên cạnh bàn trang điểm, trên bàn trang điểm có gương đồng soi rõ bóng người. Tay nhỏ bé của nó lôi kéo, mới thấy trên khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn khảm một đôi con ngươi xanh thẳm như bảo thạch, ánh sáng lung linh, giảo hoạt rực rỡ, nó nhìn trong gương cười hắc hắc, vội kéo về lại. Phụ thân từng mãnh liệt phân phó, một là không thể cho người khác nhìn thấy mắt của nó, hai là phải thành công dụ dỗ mẫu thân đến ổ rồng, không, chỗ ở của phụ thân.
Chuyện liên quan đến ngày tháng hạnh phúc của nó và phụ thân, nó phải cố gắng nhiều hơn mới được.
Thượng Quan Mạn vốn định đổi xiêm áo xong sẽ hỏi thăm chỗ ở của Hách Liên Khuyết để đưa nó về nhà, không ngờ tới Lâm Bình bên cạnh Hàn gia đến trong viện, nói là Hàn gia tìm nàng. Nàng chỉ cỏ thể dặn dò Liên Y trông chừng Hách Liên Khuyết, một mình đến trong sân nơi Hàn gia ở.
Mới vừa tới trong viện, liền nghe một hồi tiếng đàn truyền đến, âm sắc réo rắt, có phần thanh nhã, nàng không khỏi chậm bước, từ từ tiến về phía trước, quả thấy Hàn gia