XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.

đốt hương đánh đàn ở trong đình, trên người mặc áo trắng ngồi thẳng, có gió tới thổi trúng ống tay áo của hắn bay bay, tựa như tiên nhân.
Nàng cũng không nói chuyện, bàn cầm đối diện ghế mỹ nhân, nàng chỉ nằm nghiêng trên đó, nâng cằm lên nhắm mắt nghe. Thị nữ mang dưa và trái cây tới, tất cả đều cắt thành cánh hoa lớn nhỏ, cắm thẻ trúc nhỏ, ngậm vào trong miệng, liền tan đi.
Gió nhẹ thổi qua, trong không khí có hương hoa ngọt, phất đến trên mặt, làm cho người có chút buồn ngủ.
Tiếng đàn dưới tay Hàn gia chậm lại, nhịn cười không được: "Nè nè, nàng lại xem bài đàn này là khúc ru ngủ rồi."
Thượng Quan Mạn miễn cưỡng cười nói: "Ai bảo huynh bố trí nơi này thoải mái như vậy, làm cho người ta không ngủ cũng khó khăn, còn trách người ta." 
Trong con ngươi hắn có sóng mơ hồ di động, nhìn nàng, không nỡ dời mắt, hồi lâu mới cười nói: "Nàng thích là tốt rồi." Ngón tay thon dài của hắn không chút để ý gẩy xuống dây đàn, lập tức phát ra một chuỗi tiếng đàn nhẹ nhàng, hắn chợt thở dài nói: "Cuộc sống an tĩnh thế này, không biết còn có thể qua bao lâu."
Thượng Quan Mạn chậm rãi mở mắt ra. Hàn gia đang ngưng mắt nhìn bên ngoài đình, ở góc độ của nàng thấy rõ mặt mày thâm thúy của hắn, con ngươi thấp thoáng dưới bóng mờ của lông mày, làm như có chút lo lắng. Nàng không khỏi ngồi dậy: "Ít khi thấy vẻ mặt huynh như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?"
Hàn gia quay mặt lại nhìn nàng cười nhẹ: "Mạn nhi, ta đang sợ."
Bị hắn ngắm nhìn như vậy, nàng mỉm cười lặp lại: "Sợ?"
"Trước đây không sợ, là bởi vì chưa từng có được, ở chung một chỗ với nàng ba năm nay, ta lại bắt đầu lo được lo mất, Mạn nhi, một khi con người có người trân ái trong lòng sẽ luôn dễ dàng trở nên yếu ớt."
Hắn vẫn cười, trong con ngươi hơi có ưu thương: "Ta thật sự sợ, sợ đối đãi nàng chưa đủ tốt."
Nàng chậm rãi cúi đầu, đắm chìm trong ánh sáng rực rỡ: "Huynh đối với muội rất tốt."
Hắn khẽ cong môi lên, cách bàn cầm quỳ một chân xuống trước mặt nàng. Nàng vẫn cúi đầu, hắn không nhịn được nâng ngón tay lên vuốt gương mặt trắng như sứ của nàng. Trong mắt nàng hơi có chần chờ, cuối cùng vẫn không nhúc nhích. Cuối cùng, ngón tay hắn ma sát lên da thịt trơn mềm của nàng, nói thật nhỏ: "Ta vẫn cảm thấy còn chưa đủ."
Nàng không nói gì, tròng mắt ngưng lại nhìn trên đất, thanh âm hắn hơi đè nén, nói nhỏ: "Nếu nàng thích, ta liền đi thỉnh cầu hoàng thượng tứ hôn." Nàng ngớ ngẩn, nhất thời chỉ cảm thấy mình đã không ở nơi này, lo sợ luống cuống không yên. Hắn đã lấy ra một vòng ngọc xanh đậm từ trong tay áo trắng, nâng tay nàng lên, chậm rãi đeo vào trên cổ tay trắng nõn của nàng. Nàng đột nhiên có chút sợ, không nhịn được rút tay về, tay hắn dừng lại, đè cổ họng: "Mạn nhi, đừng từ chối ta nữa."
Nàng đưa mắt lên nhìn, bắt gặp con ngươi như nước sơn của hắn, tĩnh mịch trầm tĩnh, đều là bóng dáng của nàng, vòng ngọc vừa trợt, rơi vào trên cổ tay mảnh của nàng.
Hắn nhìn nàng mỉm cười.
Chung đụng ba năm, hắn là rồng trong loài người, nếu nói là không động tâm, như thế nào có thể? Nhưng nàng vẫn cảm thấy có cái gì đó, giống như tâm đã sớm thiếu một góc, thiếu sót như vậy khiến cho nàng hơi buồn, chung quy lại là tìm không ra đáp án.
Trong mắt của hắn đều là vui mừng, nghiêng đầu chậm rãi tiến lên. Nàng đột nhiên nắm chặt váy áo rũ trên vòng ngọc. Hơi thở của hắn tiến gần, nàng lại khẩn trương bàng hoàng không biết làm sao.
"Mẫu thân!"
Một tiếng cực kỳ thanh thúy vang dội, nàng giật mình một cái, Hàn gia cũng đã cau mày quay đầu, chỉ thấy một bóng dáng nho nhỏ vèo vọt tới giương tay che trước người Thượng Quan mạn, tức giận trừng Hàn gia.
Nàng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Hàn gia nhìn lụa trắng che kín trước mắt Hách Liên Khuyết, ánh mắt có chút dừng lại, chỉ có ánh sáng lạnh thoáng qua, chợt cười: "Đây là đứa bé nàng nhặt về?"
Chữ "nhặt" này khiến Hách Liên Khuyết rất là không vui —— rõ ràng là chính nó tự đưa tới cửa. Lạnh lùng nghiêng đầu đi không để ý tới hắn, chuyển thân thể nhỏ bé ôm lấy Thượng Quan Mạn, khuôn mặt nhỏ nhắn dùng sức cọ trên người nàng: "Mẫu thân, Yêu Nhi muốn về nhà."
Thượng Quan Mạn bị nó dây dưa bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cười nói: "Muội đưa nó trở về."
Hàn gia cau mày nói: "Tìm người đưa nó trở về là được mà." Hách Liên Khuyết mặt dày mày dạn bắt váy áo Thượng Quan Mạn không thả, nàng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nó cười không ngừng: "Bất quá chỉ trong chốc lát, sau đó liền trở lại ngay."
Hàn gia vẫn không yên lòng dặn dò: "Gọi Lâm Bình đi theo."
Nàng nhẹ nhàng nói một tiếng: "Được."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Thiện Tài đồng tử: hay còn gọi là Thiện Tài, là nhân vật chính trong Phẩm Nhập Pháp Giới trong kinh Hoa Nghiêm, đây là phẩm quan trọng và dài nhất của kinh này. Thiện Tài đồng tử xuất hiện trong Phật giáo, Đạo giáo và những câu chuyện dân gian, hầu hết được miêu tả cùng với Long Nữ như là một tiểu đồng hầu cận của Bồ tát Quán Thế Âm. Hình tượng Thiện Tài và Long Nữ xuất hiện cùng với Quán Thế Âm rất có thể bị ảnh hưởng bởi cặp Kim Đồng Ngọc Nữ hầu cậ