Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2437 lượt.

sáng màu vàng cam ở mặt bên của đầu và gáy của nó. Chim có chiều dài khoảng 29 cm, nhuốm màu tím trên đầu và cổ. Có các bản vá lỗi lớn màu trắng ở cánh được rõ ràng, với cái mỏ và chân mạnh sáng màu vàng, và một miếng da màu vàng trên gáy và dưới mắt.






Nụ cười của hắn thật cô đơn:
"Mạn nhi ngay cả một nụ hôn từ biệt cũng không chịu cho ta sao?"
Ý nghĩ của nàng hơi chậm lại, không nhịn được mấp máy môi, hắn đã cúi đầu xuống. Trên người có hương bạc hà vô cùng nhạt, không ngờ hơi thở phất vào mặt, má nàng nóng rực một đường truyền đến bên tai, đỏ như muốn nhỏ ra máu. Hắn thâm tình vịn mặt nóng bỏng của nàng, nhìn lông mi dài khẽ run, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng hôn lên mi tâm trắng nõn của nàng.
Nhẹ như mây khói phất vào mặt, nhạt giống như chưa từng tồn tại.
Nàng trong kinh ngạc chỉ cảm thấy sa sút, sau một khắc, hắn đã rút lui người đứng ở khoảng cách an toàn, nhếch môi nhìn nàng cười:
Nàng dừng một chút: "Yêu nhi, dậy sớm thế."
Hắn nắm váy nàng nhắm mắt lại liền dùng sức chui vào trong ngực nàng: "Yêu nhi muốn cùng nhau ngủ nướng với mẫu thân." Tinh thần tiểu tử rất tốt, nàng cơ hồ có chút không chống đỡ được. Nàng bị cọ hơi nhột, liền cười liên tiếp: "Biết, mẫu thân biết." Lời còn chưa dứt, lại nghe thanh âm thanh thúy của Hoàn Tử ở bên ngoài: "Điện hạ, nên dậy rồi."
Hách Liên Khuyết nghe vậy vội che lỗ tai Thượng Quan Mạn: "Mẫu thân, ngủ một lát nữa."
Thượng Quan Mạn mới hiểu nó đang có chủ ý gì, đột nhiên nghĩ đến hôm đó ngủ lại trong tẩm điện của Hách Liên Du. Thị nữ bên cạnh hắn nói hai người thường thường dậy sớm luyện công buổi sáng. Hách Liên Khuyết chỉ là một đứa bé, tự nhiên thích ngủ thêm một lát, nhưng lại khiếp sợ uy của cha... Nàng không nhịn được ôm chặt lấy thân thể nhỏ bé của nó, tình thương của mẹ bao trùm, hận không thể thề bảo đảm: "Yêu nhi yên tâm, ở chỗ mẫu thân Yêu nhi muốn ngủ đến khi nào thì ngủ đến khi đó."


Hách Liên Khuyết lập tức hoan hô, hôn một cái lên mặt nàng: "Yêu nhi thích mẫu thân nhất!" Không quên quay đầu: "Có nghe thấy không, mẫu thân nói muốn ngủ đến khi nào thì ngủ đến khi đó."
Bên ngoài rèm im ắng yên tĩnh, Hoàn Tử đã lui xuống.
Sau bữa ăn, Thượng Quan Uyên nghiêm mặt xách theo một con Bát Ca tuyết trắng tới chơi, thấy Thượng Quan Mạn chậm rãi ra ngoài, hai mắt lập tức khẽ cong: "Mạn nhi, như thế nào, thích không?"
Hách Liên Khuyết lập tức chạy tới, hai mắt sáng lấp lánh: "Cám ơn cữu cữu." Thượng Quan Uyên không thể không đưa Bát Ca cho Hoàn Tử sau lưng nó. Thượng Quan Mạn vội gọi Hách Liên Khuyết nói: "Yêu nhi, mau cám ơn cữu cữu." Hách Liên Khuyết tiến lên quy củ làm lễ của vãn bối, cười hì hì: "Cám ơn cữu cữu."
Thượng Quan Uyên thấy khuôn mặt tươi cười vô tội ngây thơ của nó, da đầu tê dại một hồi, cố cười hàm hồ cho qua. Liên Y bưng trà lên, Hách Liên Khuyết cầm Bát Ca ra hành lang, chỉ còn lại hai người ở trong sảnh uống trà. Thượng Quan Uyên uyển chuyển hàm súc kể lại hành động hôm qua của Hách Liên Khuyết một lần, Thượng Quan Mạn hơi giật mình: "Yêu nhi thật như vậy sao?"
Thượng Quan Uyên rất mất thể diện nhíu chân mày: "Giảo hoạt cơ trí như vậy, thật không giống đứa trẻ ba tuổi."
Thượng Quan Mạn như có điều suy nghĩ. Hách Liên Khuyết tuy là do Hách Liên Du một tay nuôi lớn, nhưng hắn làm chủ một nước, tất nhiên cực kỳ bận rộn, coi như muốn dạy Hách Liên Khuyết cũng nhất định có tâm vô lực. Ba tuổi chính là lúc đứa trẻ học bắt chước, nói không chừng nghe nhìn trong hoàng cung, học thấu đáo những chuyện lục đục. Con trai của nàng tất nhiên cực tốt, hư chính là thâm cung bẩn thỉu kia, nàng không nhịn được xoa xoa mi tâm.
Hmm, trong lòng nàng đã bắt đầu mài đao xoèn xoẹt, tính toán muốn cứu vãn lại sự ngây thơ chất phác cho con trai cưng của mình.
Buổi chiều, chuông trống kêu vang, tiếng người huyên náo, người người tấp nập đầu đường cuối hẻm, xe của Thần đế Cố quốc và thần tử chạy giữa đường cái, đội ngũ quanh co một đường, tướng sĩ mặc giáp uy vũ đi qua, vang vang có tiếng, thấy đầu không thấy đuôi.
Chỉ thấy xe loan bốn trụ khắc hoa của đế vương chạy qua ở giữa, lướt trên tiếng hô to đinh tai nhức óc. Bốn trụ đều được điêu khắc, trái khắc Thanh Long phải khắc Bạch Hổ, xe loan bằng vàng khắc long phượng, sáu con tuấn mã tất cả đều đeo tua đỏ, cao quý hoa lệ, đốt mắt mọi người.
Lại thấy cửa sổ xe loan hơi mở, rèm vàng sáng bị ngón tay thon dài chậm rãi vén lên, như có người từ trong cửa sổ nhìn ra, xuyên qua mọi người trông ra khoảng không. Giây lát, lại chậm rãi buông xuống, cửa sổ bị người khép lại.
Trên lầu các, Thượng Quan Mạn dắt tay Hách Liên Khuyết: "Yêu nhi, trở về phủ thôi." Hách Liên Khuyết "Dạ" một tiếng, từng bước một quay đầu lại đi theo nàng đi xuống lầu.
Loan giá của Thần đế Cố quốc cuối cùng an toàn rời đi Tây Lãnh ở giờ Thân.
Ngày hôm sau, lại không thấy Hách Liên Khuyết la hét đòi ngủ nướng, trong lòng nàng giống bị nắm chặt. Trong đầu chỉ còn lại hoảng sợ, không mang giày liền vội vã chạy đi, vòng chuông trên