Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
êu đau, tìm đại phu nhìn xem, thì ra là răng sâu. Cuối cùng Thượng Quan Mạn ra lệnh cưỡng chế cai tất cả đồ ngọt, tự nhiên cũng bao gồm bánh xốp mộc lan, một đôi mắt màu lam của Hách Liên Khuyết chảy nước mắt ròng ròng nhìn nàng, nàng chỉ dùng tình và lý lẽ nói rõ hậu quả. Hách Liên Khuyết nghe nói hàm răng sẽ rụng sạch, hồi lâu cũng không khôi phục được từ trong cơn chấn kinh, nghĩ đến về sau mở miệng cười một tiếng, trong miệng lại có gió thổi, nó đường đường... Nam nhi ba thước, khí chất ở chỗ nào, uy vũ ở chỗ nào?!
Ngược lại ngày gần đây Hoàn Tử cười nhiều, nhe răng mỉm cười, liền thấy hàm răng trắng trắng. Hách Liên Khuyết mấy ngày đều uất ức, khó gặp khuôn mặt tươi cười, thấy Hoàn Tử, điên cuồng hét lên bảo nó cách thật xa, làm cho Liên Y bên cạnh cười đến run rẩy cả người.
Vì vậy ba ngày sau đoàn người lên đường, đang vui sướng lại bị sâu răng đột nhiên tới hòa tan. Dọc theo đường đi Hách Liên Khuyết luôn mất hứng, mấy ngày liên tiếp nằm ở trong ngực Thượng Quan Mạn ngủ sâu thỉnh thoảng tỉnh, cúi đầu rũ cụp khuôn mặt nhỏ nhắn ngồi ở chỗ đó không nói lời nào. Sợi tóc mềm mại vểnh lên ở đỉnh đầu, lông mi dài rũ xuống chiếu vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn. Thượng Quan Mạn hung hăng hôn một cái, Hách Liên Khuyết phớt tỉnh lầm bầm: "Mẫu thân, Yêu nhi đang phiền lắm."
Thượng Quan Mạn chỉ cười ôm nó nghiêng qua dựa lên cái gối bên cạnh.
Kể từ khi chiếc xe vào Cố quốc, Thượng Quan Uyên luốn có chút hoảng hốt, vào đế đô rồi thì càng thêm thất thần. Thủ hạ phải gọi hắn mấy tiếng, hắn mới kinh ngạc đáp một tiếng, chỉ là giây lát, suy nghĩ cũng không biết bay tới nơi đâu.
Ba năm chưa từng bước vào quê hương, nhất thời làm như xa cách. So sánh với ba năm trước đây, đế đô càng thấy phồn hoa, con đường mở rộng, lầu các nhô lên. Tây Lãnh luôn luôn lấy tài lực hùng hậu nổi tiếng, nhưng đến đế đô Cố quốc càng thấy khí phách kiêu ngạo hùng mạnh của nước lớn, giống như theo bản năng trăm con sông nhỏ đều chảy về biển rộng, còn ngôi sao thì phải thần phục trời xanh. Thân thể của hắn kịch liệt run rẩy, máu cơ hồ sôi trào, có thể do là thương nhân thấy được cơ hội có lợi lộc kếch xù hoặc là máu hoàng tộc trời sanh chảy trong hắn, khiến cho hắn không thể bỏ qua biến hóa như thế, trong cơ thể có một thanh âm tựa như đang điên cuồng kêu gào: phải làm chút gì!
Làm chút gì!
Hách Liên Du có thể, vì sao hắn không thể.
Lúc này bánh xe lục cục lăn qua mảnh đất đã từng dưỡng dục hắn. Hai mươi mấy năm, hắn mới thâm thiết cảm nhận được trọng trách từ lúc ra đời liền rơi vào trên vai hắn, cũng may, còn chưa muộn lắm, thật may là, hắn trở lại.
Chợt nghe một hồi tấu nhạc, chính là Long Đằng Cửu Thiên. Hách Liên Khuyết bên trong xe đột nhiên lật người bò dậy, vui vẻ nói: "Là phụ hoàng!" Nó vừa dứt lời, ngoài xe nháy mắt yên lặng như tờ, phu xe cả kinh vội thở dài một tiếng, bởi vì khắp mọi nơi quá mức yên tĩnh, thanh âm kia càng nổi bật chói tai vang dội. Phu xe cũng bị tiếng thở của mình làm kinh sợ chảy mồ hôi đầy người.
Thượng Quan Mạn cau mày vén màn xe, qua khe hở chỉ thấy ô quạt khắp nơi, quần áo tóc tai chen chen nhốn nháo từ đầu đường đến cuối phố chật cứng. Tuy đoàn người có quan văn (giấy tờ của quan phủ) để thông hành, nhưng do Thượng Quan Uyên là thương nhân, còn nàng tuy là lễ quan ở hoàng cung, nhưng lần này cũng là Phương Hoa lén lút nhờ vả đến Cố quốc, thành ra phải dùng thân phận người nhà của Thượng Quan Uyên tới đây. Cũng không phải là sứ thần Tây Lãnh, mà cho dù là sứ thần, cũng không thể nhận lễ lớn vậy... Không đợi nàng hiểu rõ, Hách Liên Khuyết đã nhẹ nhàng lôi kéo vạt áo nàng: "Mẫu thân, chúng ta xuống xe đi."
Nàng vội vén rèm xuống xe, sớm có người thả gấm, giơ tay đỡ. Nàng kéo váy vịn người hầu đi xuống, thảm đỏ như mây màu vội vàng lăn tới, đúng dừng dưới chân muốn hạ xuống của nàng. Nàng ngớ ngẩn, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn phía trước.
Chợt nhìn thấy hoa phục gấm đẹp mũ quan lồng lộng, cái ô vàng sáng theo gió vù vù, cây quạt thêu phượng màu lam. Một vị vua đứng trên thảm đỏ như sao vây quan trăng sáng, áo đỏ dài may mắn, tôn lên hình dáng sâu sắc của người nọ, nhất thời làm như Thiên đế hạ thế.
Một nội thị áo xanh phất phất trần hô lớn: "Cung nghênh đại nhân."
Tay nàng siết váy, lại quên đặt chân, Hách Liên Khuyết sau lưng nhẹ nhàng túm nàng. Nàng mới nhớ tới đặt hai chân xuống đất. Hách Liên Du đã mỉm cười đi từng bước một về phía nàng.
Bước chân của hắn vững vàng, tư thái ưu nhã, hai mắt rơi vào trên mặt nàng, vẫn chưa từng dời đi.
Cảm thấy ý đồ của hắn, mặt nàng đột nhiên nóng lên, bởi vì dùng thân phận dân thường đi đến, chỉ mặc áo màu xanh, áo khoác lụa trắng, váy xanh thêu hoa, tóc đen búi nhẹ, trang phục thật tùy ý. Trước mắt trường hợp long trọng như vậy, trong đầu không bỏ đi sự khác nhau một trời một vực được, nhất thời hỗn loạn nắm không được đầu mối, không nhịn được mỉm cười lui về phía sau. Hách Liên Khuyết nghiêng đầu nhìn thần sắc mờ mịt của nàng, nhảy một cái xuống xe ngựa, ngón tay như ngó sen cầm ngón tay mảnh khảnh của nàng, ngẩng mặt l