Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.

ai ngờ Bát Ca kia đột nhiên lại đập cánh, kêu lên: "Phụ hoàng! Phụ hoàng!"
Nàng đột nhiên dừng chân, nhìn chằm chằm Bát Ca kia hồi lâu, đột nhiên xoay người đi vào viện của Thượng Quan Uyên. Thượng Quan Uyên đang bị Hách Liên Khuyết làm nhức đầu, núp ở trong thư phòng không ra được, nghe cửa bị gõ mấy tiếng. Thượng Quan Uyên kinh ngạc mở cửa sổ, chỉ thấy Thượng Quan Mạn yểu điệu đứng trước cửa, bộ dáng của nàng thật vội vã, thẳng tắp nhìn hắn mở miệng.
"Tam ca, muội muốn đến Cố quốc."
Thượng Quan Uyên ngớ ngẩn, chần chờ nhìn chằm chằm nàng hồi lâu mới mở miệng: "Đi Cố quốc?" Hắn chợt rũ mắt xuống, trên bàn có để một con cóc vàng[1'> , trong miệng ngậm mấy đồng tiền, chiếu sáng lấp lánh, là một bảo vật bỏng mắt. Hắn liền thuận tay nắm ở trong tay, lòng ngón tay vô ý thức vuốt ve, mới nói: "Ta cho là, muội không còn tưởng nhớ gì với hắn..."
Giống như bị đâm trúng tâm sự, trên mặt nàng đột nhiên nóng lên, thật may là không khí ngoài phòng mát mẻ, cái nóng đó mới giảm bớt, đợi nàng vào nhà, gương mặt đã giảm bớt ửng đỏ. Nàng bình tâm tĩnh khí giải thích: "Thật ra cũng không phải ý nguyện của mình muội, Phương Hoa bị bệnh, nhờ muội mang một món đồ đến cho hắn. Thứ hai, dĩ nhiên là vì Yêu nhi."
Thượng Quan Uyên cũng không nói gì, chỉ giương mắt nhìn nàng, con ngươi đen như nước sơn trong mắt phượng, giống như trong nháy mắt kia nàng đã bị nhìn thấu đáo, rốt cuộc nàng cũng đổ mồ hôi ướt áo sơ mi. Đột nhiên giật mình, thì ra là Thượng Quan Uyên ở chung với nàng ba năm, lại sẽ có ánh mắt sắc bén thâm trầm như vậy.
Nhìn nhau chỉ là giây lát, Thượng Quan Uyên quay mắt đi hơi cười nói: "Muội đã quyết định, ta cũng không ngăn được muội... Mạn nhi, chỉ cần muội không hối hận quyết định hôm nay là được."
Nàng cũng không biết nói gì, chỉ nói: "Muội cũng muốn đi xem, chỗ mà muội từng ở."
Thân hình Thượng Quan Uyên hơi rung, gật đầu nói: "Cũng nên đi xem một chút." Kế tiếp chính là trầm mặc, giống như hồi lâu, lại giống như chỉ trong chốc lát. Thượng Quan Uyên mới chần chờ phá bỏ ngột ngạt: "Vừa đúng ta đang nghĩ xem đi đâu phát triển buôn bán, thuận tiện mang theo muội và Yêu nhi cũng không vấn đề gì, chẳng qua là, muội nói chuyện này với Hàn Ngọc Sanh chưa?"
Thượng Quan Mạn còn chưa nói chuyện, chợt nghe giọng nói nhàn nhạt ngoài cửa sổ: "Không cần phải nói, ta đã biết rồi." Thân thể hai người dừng lại, tất cả quay đầu nhìn. Hàn gia mặc một bộ áo bào trắng đi tới, rõ ràng là mặt trời rực rỡ trong trời xanh, gió thổi ấm áp, cả người hắn trắng như tuyết, lại làm cho người ta nhớ tới tuyết trắng phau phau vào mùa đông, quanh thân tràn ra khí lạnh.
Thần sắc Thượng Quan Uyên thong dong, từ trong cửa sổ nhìn hắn cười: "Ngươi biết thì tốt rồi, cũng tiết kiệm rất nhiều chuyện." Hắn nhướng mày theo dõi hắn. Hàn gia cũng không nhìn hắn, ánh mắt đều rơi vào trên mặt Thượng Quan Mạn, nàng cũng trầm tĩnh nhìn hắn, trong mắt Hàn gia dừng lại, đưa ánh mắt qua một bên nói: "Lúc nào thì lên đường?."
Thượng Quan Uyên hơi giang hai tay: "Tiểu tử kia nhất định nhớ phụ thân rồi, tất nhiên càng nhanh càng tốt, ta xử lý xong chuyện bên này cũng cần thời gian ba ngày."
Hàn gia cũng hơi gật đầu: "Ba ngày, vậy là đủ rồi." Hắn tiến lên trước ánh mắt kinh ngạc của hai người, trên mặt nở nụ cười nhẹ vô cùng: "Ta cũng đi theo các ngươi."
Hai người liền đều là sửng sốt, Thượng Quan Uyên vỗ tay một cái "Bốp", cười nói: "Rất tốt rất tốt, ta còn sợ trên đường gặp gỡ thổ phỉ, có họ Hàn ngươi thì không sợ rồi." Hàn gia gật đầu hoảng hốt cười cười, xoay người nhìn Thượng Quan Mạn một cái cực nhanh, trong con ngươi yên lặng chứa đầy buồn bã khiến trong lòng nàng sợ hãi, vội ra khỏi thư phòng đuổi theo: "Ngọc Sanh."
Hắn quay người dừng chân.
Nhất thời cũng không biết mở miệng như thế nào, chỉ có thể nói: "Đa tạ huynh."
Trong tiếng nói của Hàn gia hơi chứa cô đơn: "Nàng không cần khách khí với ta như vậy." Nàng vội vã muốn giải thích, nhưng hắn lại xoay đầu lại nhìn nàng, trong con ngươi làm như chứa nắng ấm trong ngày đông, khiến nàng nhớ tới nụ cười vào lần đầu tiên gặp hắn ở ba năm trước đây. Nàng nhất thời mất hồn, hắn đã xoay người ra khỏi viện.
Thượng Quan Uyên cười nhìn có chút hả hê: "Người này bị ngươi từ hôn nên xúc động cực lớn, còn chưa có hồi hồn lại, không cần phải để ý đến hắn, quen rồi sẽ tốt."
Thượng Quan Mạn nghe vậy chỉ trừng mắt nhìn hắn. Thượng Quan Uyên vốn còn cười, thấy nàng trừng tới, đôi con ngươi mênh mông như nước, cực kỳ sinh động quyến rũ trên gương mặt như sứ trắng, bộ ngực hắn "bịch" nhảy lên, thoáng chốc ửng đỏ đầy mặt, vội lắp bắp quay mặt đi.
Nàng quay mặt không nhìn hắn nữa, cũng không có phát hiện sự khốn quẫn của hắn.
Vào cung dâng tấu xin hoàng đế Tây Lãnh, đã được ân chuẩn, mới báo cho Hách Liên Khuyết. Hách Liên Khuyết biết cả nhóm họ muốn đi Cố quốc, cực kỳ cao hứng, mặc dù Hàn gia đòi cùng đi khiến trong lòng nó hơi không vui, nhưng nó rộng lượng cho là không đáng kể, nhất thời đắc ý quên tình hình, ăn nhiều bánh xốp mộc lan trên bàn. Ngày thứ hai liền che má k


Lamborghini Huracán LP 610-4 t