Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.
như cái hồ yên tĩnh. Lại nhìn thấy, trên tóc không có nhiều châu sức, chỉ dùng một trâm phượng năm đuôi bằng vàng ròng búi sau ót, theo động tác của nàng ta, đuôi phượng run run rẩy rẩy, ánh vàng sắc bén quét bóng lên màn trắng, ăn mặc lộ vẻ người lớn nhưng người lại trắng trong thuần khiết. Thượng Quan Mạn không khỏi cau mày, nhìn tuổi nàng cũng không hơn mình mấy tuổi, cớ gì mặc thành như thế? Là thân phận gì, lại công khai vào nội thất hành cung của Thiên Tử, xem vẻ có tư thái thân mật với Hách Liên Du, nàng ở nơi này suy nghĩ lung tung, chỉ nghe Nhu phi cười: "Ta cũng chỉ là góa phụ vô dụng thôi." Lời còn chưa dứt, Hách Liên Du lại cau lông mày, nhẹ hỏi: "Chuyện gì?"
Giọng nói của hắn còn mang theo khàn khàn mất tự nhiên, ám muội làm cho lòng người ngứa ngáy.
Nhu phi khẽ dựa vào vách tường hoa, đưa mắt lên nhìn quyến rũ cười một tiếng: "Cũng không có việc gì, chỉ là Thái hậu muốn tác hợp hai chúng ta, cố ý tới nói cho ngươi biết một tiếng."
Trong mắt Thượng Quan Mạn nhất thời ngưng tụ lạnh lẽo, không chờ Hách Liên Du mở miệng, nàng nâng một đôi cánh tay mảnh khảnh lên trèo đến trên cổ Hách Liên Du, đứng dậy nằm ở bên tai hắn mềm mại nói nhỏ: "Bệ hạ còn phải nói bao lâu nữa."
Thân hình Hách Liên Du hơi chấn động một cái, khuỷu tay buộc chặt nàng chủ động sát tới vòng eo, quay mặt lại nhìn nàng. Nàng theo bản năng tránh về phía sau, chỉ thấy trong mắt của hắn đều là nụ cười, nháy mắt trời đất mất sắc.
Hắn nhìn nàng cười nói với Nhu phi sau lưng: "Ta hiểu rõ rồi."
Nhu phi thấy tình cảnh bên trong phòng như vậy, vẻ mặt lại có chút hoảng hốt, ngớ ngẩn, xoay người rời đi.
Thấy Nhu phi rời đi, thần sắc Thượng Quan Mạn chợt lạnh, "Chát" đánh vào tay đang ôm chặt eo mình, lạnh lùng cau mày: "Xin bệ hạ buông tay..."
Hắn không tự chủ nhìn bộ dáng của nàng, búi tóc lơi lỏng rủ xuống đầu vai chiếu khuôn mặt trắng nõn như sứ, hai mắt mênh mông như nước, hai má ngậm xuân, áo mỏng xốc xếch che cánh vai trắng nõn ẩn hiện, trên người nàng có hương thơm nữ nhân đặc biệt. Tâm thần hơi bị rung động, ánh mắt nhìn nàng dần dần nóng, không nhịn được khàn giọng cười: "Nếu ta buông ra lúc này, thì cuộc đời này đã uổng làm nam nhân."
Nàng mới phát giác cảnh xuân của mình bị tiết ra, mãnh liệt kéo áo lại, mảng đỏ ửng trên má truyền đến bên tai, nàng đã sớm không có phấn khích, bất an giãy giãy. Thân thể hắn bỗng chốc căng thẳng, quát nhỏ: "Đừng động." Nàng dò xét thần sắc hắn, trong con ngươi đều là ham muốn trần trụi, liền cũng ngây dại, quả thật động cũng không dám động. Chưa nói tiếp, nội thị ngoài điện đã nhỏ giọng thông bẩm: "Bệ hạ, Thái hậu sai người tới mời bệ hạ qua..." Hách Liên Du bỗng nhiên lạnh mặt: "Đi ra ngoài!" Nội thị cả kinh không dám thở mạnh một tiếng. Thượng Quan Mạn thừa dịp khe hở kéo vạt áo tránh ra từ trong khuỷu tay của hắn, cũng không dám nhìn hắn dùng cả tay chân bò xuống giường. Hách Liên Du xoay mặt nhìn nàng, ánh mắt tối tăm.
Nàng vội vàng thối lui đến khoảng cách an toàn, ửng đỏ trên mặt chưa tản đi, trong mắt cũng là lãnh đạm nhàn nhạt. Hai loại vẻ mặt này đụng nhau, giống như nước lửa đàm phán, sinh ra diêm dúa lẳng lơ khác biệt. Ánh mắt Hách Liên Du nhìn nàng càng sâu, nàng vội vã thi lễ: "Hạ thần cáo lui." Cũng không chờ hắn đáp lời, xoay người nhếch nhác chạy ra khỏi điện, qua hồi lâu mới mơ hồ nghe Hách Liên Du khàn giọng cười nhẹ ở phía sau: "Ta lại muốn xem nàng chạy trốn được tới đâu."
Bước chân của nàng càng nhanh.
Không có thủ lệnh trong cung, nàng tự nhiên không thể tùy tiện xuất cung rời đi, cũng không biết bọn Hàn gia như thế nào rồi. Nghĩ đến xuất cung phải đối mặt Hàn gia, trong lòng nàng nhất thời có chút phức tạp, đứng đó mất hồn, sau lưng liền bị người bổ nhào vào, một cái tay nhỏ mập mạp trên váy áo, giọng nói giòn non mềm nhũn vang lên: "Mẫu thân!"
Nàng nhếch miệng cười quay đầu lại sờ sờ tóc nó: "Mới vừa đi nơi nào?" Hách Liên Khuyết không đáp lời, chỉ ngửa mặt kéo váy nàng đi, giống như sợ nàng tức giận tự mình chạy mất, lại khiến Thượng Quan Mạn không dễ đi đường, dở khóc dở cười nắm ngón tay út như ngó sen của nó, hỏi: "Mẫu thân mệt mỏi, Yêu nhi còn không mang mẫu thân đến nơi ở đi."
Chân mày của Hách Liên Khuyết chưa tản ra, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng gật đầu một cái.
Chỉ giây lát, Thù Nhi liền bị truyền vào trong phòng khách, Hách Liên Khuyết phòng bị trừng mắt chăm chú nhìn Thù Nhi. Thù Nhi bị nó nhìn liền khép mi buông mắt, không dám giương mắt chút nào, kéo váy muốn cúi lạy. Thượng Quan Mạn ngồi thẳng trên ghế nhàn nhạt mở miệng: "Ta và ngươi phẩm cấp giống nhau, bực đại lễ này liền miễn đi."
Cái miệng nhỏ nhắn của Hách Liên Khuyết nhếch lên, rốt cuộc không nói gì. Thượng Quan Mạn nhìn thân thể nhỏ bé của nó bị buộc cứng còng đứng ở bên người mình, bộ dáng như lâm đại địch, sợ nó quá cực khổ, liền cười dụ dỗ nó: "Yêu nhi ngoan, đi ra ngoài tự chơi một lúc đi."
Hách Liên Khuyết nhíu chân mày bất mãn gào thét: "Mẫu thân, Yêu nhi là người lớn