Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.
ốn quanh ở đầu ngón tay mảnh mai, quấn mấy vòng, chỉ cảm thấy nụ hôn của hắn một đường rơi vào trên sống lưng... Đầu ngón tay chợt buông lỏng, đuôi tóc tựa như lên dây cung, từ từ tản ra.
"Điện hạ, người ngủ chưa?" Là Thù Nhi.
Nàng cả kinh thở gấp lên tiếng: "Chuyện gì?"
"Là Thánh thượng..." Chẳng biết tại sao, thanh âm của Thù Nhi tựa như cũng rung động: "Thánh giá đang đi tới nơi này, người cần... Người cần ra tiếp giá."
Thù Ly cung là chỗ vắng vẻ, cũng không gần phi tần khác, lúc này mọi người vội vàng tiếp giá. Hách Liên Du có thể nhân cơ hội xuất cung... Hắn đột nhiên động thân tiến vào, trong bóng đêm u ám chỉ thấy đôi mắt toát ra dục hoả của hắn: "Nàng vẫn còn có tâm tư nghĩ chuyện khác."
Thân thể nàng run rẩy, cắn môi không thể nào nói thành lời.
Ngoài cửa Thù Nhi vội vàng lên tiếng gọi: "Điện hạ?" Nàng đỏ mặt lên tiếng: "Ngươi... Ngươi đợi chút."
Qua hồi lâu, Thù Nhi mới thấy Thượng Quan Mạn vội vàng mở cửa ra điện, đèn cung đình treo dưới mái hiên, Thượng Quan Mạn liền cất bước đi: "Đã đến đâu rồi?"
Thù Nhi bước nhanh đi theo phía sau nàng: "Đã qua... Qua Phồn Hoa môn."
Thượng Quan Mạn khẽ cau mày, chậm bước chân nhìn nàng. Thù Nhi cúi đầu đứng ở dưới mái hiên, thấy một cung váy đỏ tía, nghĩ là vì màu sắc, ánh lên mặt của nàng cũng đỏ. Ánh mắt Thượng Quan Mạn lướt qua nàng hướng vào cửa điện, gò má vẫn còn nóng, một hồi lâu mới điềm tĩnh nói: "Đi thôi."
Mọi người đợi trước điện một lát, đã thấy thánh giá đi chậm rãi đến. Thượng Quan Mạn dẫn mọi người quỳ xuống đất lạy, ca tụng "Vạn tuế". Hoàng đế không kiên nhẫn khoát tay chặn lại, cũng không nhìn Thượng Quan Mạn một cái, sải bước vào Thù Ly điện, chỉ kêu: "Lan nhi." Thượng Quan Mạn dẫn mọi người vào điện, yên lặng thổi chén thuốc quỳ hầu một bên.
La cô đỡ Cố Sung Viện mềm nhũn xuống giường, Hoàng đế vội nói: "Đừng ngồi dậy, mau nằm xuống."
Cố Sung Viện rưng rưng cám ơn, nói: "Nô tì phúc mỏng, chỉ sợ không thể hầu hạ quan gia."
Mặt Hoàng đế có vẻ thân thiết: "Không cho nói những lời không may mắn này." Lại gọi ngự y tới hỏi bệnh tình, dặn dò tỉ mỉ, quét thấy Thượng Quan Mạn quỳ gối một bên mới hỏi: "Đây là Lâm Quan?"
Kể từ lúc Cố Sung Viện được sủng lại, hắn thủy chung chưa từng hỏi đến nữ nhi này. Hôm nay không ngờ lại gọi đến tên của nàng, cả ba người giật mình, Thượng Quan Mạn cúi đầu thật sâu: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng." Khẽ giương mắt, duy thấy màu vàng sáng chói lọi, không còn là xa xa, cao cao tại thượng nhìn ông. Cách gần như vậy. Long Tiên Hương trong tay áo của ông cũng thật rõ ràng, nàng chợt hoảng hốt, đột nhiên thấy ông, cũng sinh ra xa lạ và thấp thỏm.
Hoàng đế làm như trò chuyện thân thiết với nàng: "Nghe nói thái tử đối đãi ngươi không tệ."
Trong lòng Thượng Quan Mạn kinh ngạc, hắn làm sao lại nhắc tới thái tử với nàng, cũng không dám chậm trễ, giấu tiếng thở dài, nói: "Thái tử Điện hạ nhân hậu, đúng là có một dạo chiếu cố nhi thần."
"Ồ" Khoé môi Hoàng đế có cười, nói: "Uyên nhi ít khi thân cận với tỷ muội, hắn đối với Chiêu nhi cũng mặt lạnh chào đón, không ngờ lại thân cận với ngươi."
Ông mặc dù cười, Thượng Quan Mạn lại đột nhiên một thân mồ hôi lạnh, phàm có người lấy Chiêu Dương ra so, cuối cùng đều không thể chết già, một câu của Hoàng đế, so với ban cho cái chết có gì khác biệt. Sắc mặt Cố Sung Viện vốn trắng, lúc này đã như tờ giấy, lạnh rung nói: "Hoàng thượng thánh minh, Mạn nhi nào dám so sánh với Chiêu Dương Công chúa."
La cô cũng bị dọa cho sợ đến quỳ trên đất, nói: "Hoàng thượng, thái tử Điện hạ cũng chẳng qua giúp Điện hạ vài lần, hiện giờ đã không tới chỗ này."
Thượng Quan Mạn chỉ phủ phục ở trên đất, cũng không nói gì, chỉ nghĩ, như vậy nhất định là có người nói gì trước mặt ông, chỉ không biết ông nghĩ như thế nào. Hoàng đế thấy thế cười ha ha, khiến Cố Sung Viện và La cô cả kinh hai mặt nhìn nhau, giọng nói Hoàng đế ôn hoà dịch góc chăn cho Cố Sung Viện, nói: "Là cha mẹ, tự nhiên hi vọng con cái hòa thuận, hai người bọn họ thân cận, trẫm thật là vui mừng."
Sắc mặt Cố Sung Viện mới hơi có chuyển biến tốt.
Hoàng đế cười nói: "Trên đất lạnh như vậy mà vẫn chưa chịu dậy sao?"
La cô vội vã nâng Thượng Quan Mạn tạ ơn đứng dậy.
Hoàng đế chỉ lo nói chuyện cùng Cố Sung Viện, cũng chưa từng nhìn nàng nữa, hai người thức thời liền lui ra ngoài.
Đợi Hoàng đế đi, đêm đã khuya, nàng vội vã bước nhanh chạy đến điện bên, chỉ thấy sáp đã cháy tàn. Bóng đêm trong điện trống không, gió ùa vào đầy phòng, cả một chút mùi vị của người kia cũng không có lưu lại
Thật sự người đi nhà trống.
Trước đây chưa từng cảm thấy điện nghiêng này lớn, hôm nay đột nhiên trống trải vô cùng, một mình nàng cô đơn đứng đó, người với bóng thành đôi.
La cô hầu hạ Cố Sung Viện ngủ, thấy nàng yên lặng đứng ở trong điện, liền lên tiếng dặn dò: "Điện hạ cũng sớm đi ngủ đi."
Nàng cả kinh, thấy là La cô, đáp nhẹ một tiếng đóng cửa ngủ.
Gối đầu một mình lạnh hơn, tất nhiên khó ngủ. Nàng quay mặt đi, chỉ cảm thấy có vật vô cùng lạnh ở bên má, mãnh liệt đứng dậy nhìn kỹ,