pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

mới thấy một khối ngọc nằm trên gối, toàn thân trắng trong, chạm tay ấm lên, chính là vật báu thượng cổ khó được
Tâm chợt sợ hãi.
Cổ ngữ nói: "Lấy gì kết ân tình, ngọc đẹp kết la anh[2'> " hắn đây là...
~~~~~~~~~
[1'> Tiểu Trọng sơn: Núi Tiểu Trọng là bài thơ của nhà thơ Hạ Chú (1063-1120)
tự là Phương Hồi, người Vệ Châu, tỉnh Hà Nam. Trong khoảng niên hiệu Nguyên Hưu (1086-1093)
ông làm Thông phán Tứ Châu. Ông đọc sách rất nhiều, thi, từ tuyệt diệu, tác phẩm của ông có tập Đông Sơn nhạc phủ.
[2'> La anh: là sợi tơ màu sắc rực rỡ buộc bên hông khi nữ nhân cổ đại xuất giá, nó tượng trưng cho việc kết hôn. Ở cổ đại, nữ nhân kết ngọc bội vào la anh tự bện cho người trong lòng thì tâm ý sáng tỏ.
Sáng sớm hôm sau, không chờ các cung đến Phượng Tê cung để thỉnh an. Hà Hoàng hậu hạ cố dẫn tất cả phi tần cùng mình đi đến Thù Ly cung. Xe phượng vững vàng dừng lại, Hà Hoàng hậu đoan trang xuống xe, phượng bào màu vàng tinh khiết hơi nhíu lại ở phía sau, cửu vĩ phượng linh (trâm phượng chín đuôi) rung rinh ở sau gáy. Trên dưới Thù Ly cung sớm đã quỳ xuống cả, Hà Hoàng hậu ôn hoà hiền từ cười: "Đứng dậy cả đi." Rồi đi vào chánh điện, Cố Sung Viện cảm động đến rơi nước mắt thi lễ với bà ấy, Hà Hoàng hậu tự mình đỡ bà: "Thân thể không khỏe, nên nằm nghỉ thật tốt." Chiêu Dương không nói tiếng nào đi theo bên người Hà Hoàng hậu, ánh mắt nhìn đến không khỏi cau mày. Thù Ly Cung lạnh nhạt tĩnh mịch như nữ nhân ở đây, tuy có trang trí xa hoa, rốt cuộc vẫn không thể so với Phượng Tê cung kiêu ngạo hoa lệ, đương nhiên lạnh lẽo hơn rất nhiều.
Hà Hoàng hậu và Cố Sung Viện nói chuyện, trong điện chỉ nghe thấy thanh âm ôn nhu từ ái của Hà Hoàng hậu, chúng phi tần ngồi ở phía dưới, nhỏ giọng tán tụng sự khoan hậu của Hà Hoàng hậu. Sắc mặt Hà Hoàng hậu thân thiện, mắt phượng quét qua. Chiêu Dương mặc một bộ cung trang màu đỏ xinh đẹp như lửa, Thượng Quan Mạn xinh đẹp tĩnh mịch nổi bật lên một cách khác biệt bên cạnh. Mấy ngày gần đây Hách Liên Du bệnh nặng, Chiêu Dương nghĩ cách đi thăm, đều bị cản lại. Thời gian đã lâu, trên mặt Chiêu Dương thấy có chút tiều tụy, khi đứng chung với Thượng Quan Mạn, lại làm nổi bật lên thái độ điềm đạm đáng yêu của Thượng Quan Mạn. Nếu là nam tử, làm sao có thể không động tâm.
Hà Hoàng hậu cười: "Cố muội muội bệnh nặng, Lâm Quan ngày đêm hầu hạ cũng tiều tụy rất nhiều." Liền phân phó cung nhân: "Người đâu, đem thuốc a giao[1'> mới nấu của bổn cung cho Đế Cơ phục dụng." Ngoài điện dạ một tiếng thật thấp.
Thượng Quan Mạn vội cúi người tạ ơn. Đương nhiên hiểu được, nàng làm chuyện này, cũng chẳng qua vì cho người kia nhìn.
Chốc lát, duy thấy một bóng người thon gầy bưng chén vàng từ từ tiến đến, từng bước nhỏ xuyên qua bóng nắng loang lổ trong điện, tới trước mặt thi lễ, mới biết là Thù Nhi. Thù Nhi đến trước mặt Thượng Quan Mạn, ở góc độ của mọi người không thấy được mà mỉm cười với nàng, lúc này Thượng Quan Mạn mới an tâm uống xong.
Vừa vào cổ họng, lại âm thầm sinh nghi, mùi vị này mặc dù không nói là đắng đến mức khó chịu, trong lòng cũng không tự chủ mâu thuẫn, hình như đã từng uống rồi, mơ hồ quen thuộc.
Tiễn Hà Hoàng hậu, nàng gọi Thù Nhi, khẽ cau mày: "Ngươi mang tới cái gì cho ta vậy?"
Thù Nhi rũ mắt, dưới mí mắt trắng nõn hiện lên đỏ hồng nhàn nhạt, một hồi lâu mới nói quanh co: "Chuyện đột nhiên xảy ra, nô tỳ nhất thời chuẩn bị không kịp, chỉ đem nước ô mai nấu từ trước, thêm chút trà khuấy lên, rồi đổi a giao kia..." Lông mi nàng khẽ nhúc nhích, cẩn thận dò xét Thượng Quan Mạn. Thượng Quan Mạn bật cười, không nghi ngờ gì khác, nói: "Ta còn nghĩ mùi vị quái dị như vậy, lại còn cảm thấy quen thuộc, ngươi lui đi." Thù Nhi nhẹ nhàng thở phào một cái, đi thẳng.
Hồi lâu không gặp nàng, hai đứa bé cực hứng thú ríu rít hồi lâu bên người nàng. Phản Ảnh dựa vào cây khô phe phẩy cây quạt: "Hai người các ngươi yên tĩnh chút, đừng làm cho chủ nhân mệt." Nghe hắn nói như vậy, Tiểu Tam Tiểu Ngũ chu môi, cũng không ồn ào nữa, tiếng ồn bên tai đã dứt, nàng liền hỏi thăm tình hình kỳ xã hôm nay. Phản Ảnh trả lời hết từng việc, bởi vì có Hàn gia nên cũng không có người dám đến quấy rối kỳ xã, cứ như vậy bình tĩnh như nước.
Nàng nhẹ nhàng chống cằm.
Hôm nay chủ yếu chính là vì xuất cung, lót đường cho cuộc sống ngày sau ở bên ngoài cung. Nàng đã sớm phân phó Hồng Phi tiếp ứng bên ngoài, đến lúc Cố Sung Viện giả chết sẽ đốt một ngọn lửa lớn, bọn họ sẽ biến mất không còn dấu vết trong cung. Hàn gia này, còn cần kết giao thật chặt.
Nghĩ đến đây, Chu bá đã tới bẩm báo: "Công tử, Hàn công tử tới." Phản Ảnh ở một bên khanh khách cười không ngừng: "Công tử không biết, Hàn gia này mỗi ngày đều tới đây."
Thượng Quan Mạn liếc mắt một cái, Hàn gia đã sải bước đi tới gần, trong mắt hắn thâm trầm, trong nháy mắt nhìn thấy nàng có nham thạch nóng chảy qua, vô cùng khắc chế để bình tĩnh, hắn cười ôn nhu nho nhã: "Đệ cuối cùng trở lại."
Nàng cười nói: "Nhận được tin của Chu bá liền vội trở về, Ngọc Sanh huynh có việc gấp sao?"
Giọng nói của Hàn gia hơi trách cứ: "Vừ