Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.

a rồi đi xa, vì sao không mời ta cùng đi." Giọng nói hắn vừa dứt, tròng mắt đen sáng quắc, trầm thấp làm cho lòng người phát run: "Thấy đệ, ta mới yên tâm."
Trước mặt của mọi người, Thượng Quan Mạn bỗng dưng đỏ mặt. Chu bá đã sớm né tránh, chỉ còn lại Phản Ảnh không chút để ý ở một bên cười. Hồng Phi cũng không ở chỗ này. Nàng nhẹ nhàng che giấu lúng túng: "Ngọc Sanh huynh mời vào nhà."
Hàn gia lại dùng tay nắm được cổ tay nàng vừa đưa qua, ngón tay vừa lúc đặt trên da thịt mềm mại, tất cả sức nóng đều gom lại một điểm. Thượng Quan Mạn trực giác cảm thấy Hàn gia này đối với nàng không giống ngày thường, nhưng cố tình nhìn không hiểu. Hàn gia thong dong buông nàng ra, cười như gió xuân: "Không vào nhà, không bằng ta dẫn đệ đến một chỗ." Thượng Quan Mạn hơi tò mò: "Đi đâu?"
Hàn gia cười: "Đi sẽ biết."
Nàng cùng Hàn gia, hai người một trước một sau ngồi kiệu đi về phía trước, vén góc rèm lên mới thấy là đi về phía bờ sông. Bởi vì đã vào cuối mùa thu, gió thổi vào mặt mang theo cảm giác mát mẻ thật là thích. Xa xa trên sông có tiếng đàn tranh truyền đến, thật uyển chuyển triền miên, như tiếng thì thầm, nếu là nam tử nghe, chỉ sợ đã sớm mềm lòng. Nàng ngưng thần nghe chốc lát, không khỏi lấy làm kỳ lạ, thầm nói, cầm kỹ của người này thật sự phi phàm, nếu so với Cố Sung Viện, chỉ sợ chẳng phân biệt được trên dưới.
Đang xuất thần, kiệu phu hô một tiếng ngừng, cỗ kiệu phía trước đã dừng lại. Hàn gia khom lưng bước ra, bờ sông vàng óng ánh, hắn cúi đầu khẽ vén quần áo, áo trắng thắng tuyết, tôn lên gương mặt tuấn tú, kiệu ngưng, mới cất bước tới đây. Kiệu phu nghiêng thân kiệu, hắn mỉm cười xốc màn kiệu, trong góc tối không thể nhìn rõ gương mặt Thượng Quan Mạn, bốn mắt nhìn nhau khẽ cười một tiếng. Thượng Quan Mạn vội cúi người bước xuống kiệu, hắn duỗi cánh tay đến đỡ.
Trông thấy tay áo trắng để ngang trước mặt, Thượng Quan Mạn liền có chút ngây ngốc. Nàng trước đây cũng không phải là cô gái, hai nam tử như vậy, quả thật quỷ dị, lần này sao Hàn gia đối với nàng như vậy, ngước mắt ngạc nhiên, nheo mắt cười: "Ngọc Sanh huynh muốn làm gì?"
Môi mỏng của hắn cong lên, cười thong dong: "Mạn đệ yếu đuối, không tự chủ nên mến yêu nhiều hơn." cánh tay Vẫn đưa ra như cũ để ngang trước mặt. Thượng Quan chẳng thể làm sao, chỉ đành phải nắm lấy, ánh mắt Hàn gia như ánh ngọc trong bầu trời đêm, đỡ nàng lên chỗ cập bến bên bờ Tiểu Chu.
Một thuyền hoa lẳng lặng thả neo trong nước, ánh nước lăn tăn, thuyền hoa kia trang trí mộc mạc tự nhiên, cũng làm cho lòng người an tĩnh. Hàn gia dẫn nàng lên thuyền hoa, một thị nữ áo xanh hầu ở ngoài cửa, thấy Hàn gia, trợn tròn mắt hạnh: "Oh, Hàn gia, đã lâu không gặp ngài." Ánh mắt kia rơi vào trên người nàng, nhẹ nhàng ồ lên một tiếng.
Nụ cười của Hàn gia không giảm, chỉ hỏi: "Cô nương có đây không?"
Sắc mặt thị nữ kia chần chờ, chưa nói chuyện, chỉ nghe có tiếng cười từ trong truyền đến... Thượng Quan Mạn cuối cùng hiểu ra nơi mình đang đến, nhân sĩ Đô thành thích du hồ, thanh lâu phù hợp ý, thích đem các cô nương lên thuyền, có điều một mình dùng thuyền hoa lại là số ít.
Thượng Quan Mạn hơi hồ đồ, Hàn gia này chẳng lẽ là mang theo nàng mặc nam trang tới tìm vui thác loạn sao. Nhất thời nghĩ đến Hàn gia nhân vật như vậy, mà cũng trái ôm phải ấp như những nam tử khác, trong lòng thật sự mâu thuẫn, trên mặt lạnh lùng, nhẹ nhàng rút tay ra ngoài.
Thấy Thượng Quan Mạn thoáng chốc trở nên xa cách, Hàn gia kinh ngạc nhướng mày. Nhưng thị nữ kia chỉ khẩn trương nhìn hắn, hắn cười thản nhiên: "Xem ra chúng ta tới không đúng lúc."
Vừa mới nói xong, chỉ nghe bên trong thuyền hoa truyền đến giọng nói ngọt ngào dễ nghe của cô gái, thanh âm kia ôn nhu như nước, hình như chỉ cần nghe nàng nói chuyện, lòng liền trở nên yên lặng xuống, nàng nhẹ nhàng cười: "Hàn gia có thể nào giễu cợt Oánh nhi như vậy."
Cánh cửa khẽ chuyển động, một cái quạt tròn nhẹ nhàng chìa ra, mơ hồ có thể thấy được hình dáng quyến rũ của cô gái, nàng chỉ ôn nhu đứng ở đó, lại cảm giác trên người tỏa sáng rực rỡ, làm cho người ta không thể chuyển mắt. Nháy mắt Thượng Quan Mạn trông thấy nàng, chỉ cảm thấy ngực sợ hãi, vừa có cảm giác quen thuộc, lại không thể nhớ nổi, thầm giật mình, một cô gái thanh lâu, lại có vẻ xinh đẹp không tầm thường như vậy.
Nàng kia tựa như cũng ở bên trong quan sát nàng, tựa như cũng ngẩn ra, đôi mắt đẹp lưu chuyển, thật tươi đẹp như hoa: "Đây là người Hàn gia thường nói sao, quả nhiên người giống như tiên."
Hàn gia cười nói: "Hiếm thấy ngươi khen người như vậy, ngươi cứ gạt chúng ta ở bên ngoài như vậy sao?" Hắn hơi nhướng mày: "Hay là, không tiện?"
Má Huyên cô nương kia ửng đỏ, lúng túng cũng cảm thấy vạn phần xinh đẹp, vội tránh người, nhẹ nhàng gắt một tiếng: "Hàn gia!"
Hàn gia cười nhẹ, ánh mắt ấm áp nhìn về phía Thượng Quan Mạn: "Huyên cô nương không phải là người ngoài, không cần câu nệ." Hắn hướng nàng đưa tay như muốn mang theo nàng đi vào. Thượng Quan Mạn hơi chần chờ, chỉ cười nói: "Hàn gia mời đi trước."
Hàn gia bất đắc dĩ, chỉ đành phải đi