Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2635 lượt.
vào trước, Huyên cô nương kia nhìn hai người, vẫn mím môi mỉm cười.
Bên trong rất tao nhã u tĩnh, Huyên cô nương trẻ trung xinh đẹp ở một bên, ánh nắng bên ngoài tà tà xuyên qua, chiếu lên hàng mi dày đậm của nàng, tạo ra một bóng mờ ở dưới mắt. Nàng mặc áo trắng, khói trắng từ lò hương lượn lờ lan tỏa, tựa như một làn sương mù ở quanh thân nàng, yên lặng tựa như tiên. Thượng Quan Mạn âm thầm than thở ở trong lòng, cô gái này rất hợp với từ tươi đẹp. Nhìn tình hình này, Hàn gia cũng không phải là khách qua đêm của Huyên cô nương này, lời đồn đãi nói Hàn gia chuyên sủng Huyên cô nương xem ra lời đồn đãi thật không thể tin.
Nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng: "Hàn gia trịnh trọng như vậy, chắc hẳn là có chuyện khẩn yếu."
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng ôn nhu, mặc dù hàm chứa giễu cợt, lại khiến người nghe hết sức thoải mái. Hàn gia cười như gió nam ấm áp, nhìn Thượng Quan Mạn một cái, nói: "Đến chỗ ngươi, là để cho ngươi làm chứng."
Thượng Quan Mạn hơi kinh ngạc.
Huyên cô nương hình như cũng có điều suy nghĩ.
Không chờ nàng mở miệng, chỉ nghe thấy nội thất truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, hình như là mang giày bước đi ở bên trong phòng. Bên ngoài khoang thuyền và nội thất chỉ cách một mặt bình phong khắc hoa, chỉ thấy quần áo tơ lụa tuyết trắng bên trong bình phong của người nọ, cũng không ra ngoài, chỉ hỏi: "Còn chưa xong sao?"
Bốn chữ ngắn gọn, lại làm cho Thượng Quan Mạn như gặp sét đánh, ngồi yên tại chỗ, giọng nói này... Rõ ràng là thái tử?
Rặng mây đỏ trên mặt Huyên cô nương đã nổi, đứng dậy uyển chuyển đi vào trong bình phong, ánh nắng ngoài cửa sổ mềm mại chiếu vào, tạo ra một thân hai người. Huyên cô nương uyển chuyển xinh đẹp, thái tử cao lớn tuấn mỹ, đứng cùng một chỗ, chính là cảnh đẹp hiếm gặp. Thượng Quan Mạn quay đầu đi, lại nghe tiếng nói khe khẽ sau tấm bình phong, tiếng cười mập mờ nhẹ nhàng thấp thoáng, hình như bên trong chỉ thấy bóng dáng hai người dính cùng một chỗ, liền bỗng nhiên đỏ mặt.
Hàn gia chống cằm cười nhẹ: "Dáng vẻ Mạn đệ xấu hổ, thật là đáng yêu." Đôi mắt hắn đen nhánh, sáng như sao.
Lại nghe Huyên cô nương ôn nhu cười nói với thái tử: "Hai vị khách đang ở chỗ ta, không bằng người cũng ra gặp đi."
~~~~~~~~~~~~
[1'> A giao: trị nóng người thương phổi, ho khan không đàm, pha với mạch môn, hạnh nhân sẽ thành canh giải nhiệt cứu phổi, trị sốt cao, hư phiền mất ngủ...
Thân thể Thượng Quan Mạn chợt sững lại, chỉ sợ thái tử thật sự muốn ra gặp mặt, nếu rời đi sẽ khiến hắn càng thêm sinh nghi, toàn thân liền ướt đẫm mồ hôi. Thái tử lại khẽ cúi đầu, thì thầm mấy tiếng bên tai Huyên cô nương, hoa văn chạm trổ của bức bình phong làm cho bóng người của thái tử biến dạng, khó thấy rõ gương mặt hắn. Huyên cô nương nghe vậy lại cười: "Nếu người sợ thất lễ, vậy thì thôi." Thái tử mới nói: "Hôm nay không tiện gặp nhau, ngày khác nhất định tạ tội với hai vị."
Hàn gia cách bình phong cười nói: "Công tử khách khí." Thượng Quan Mạn mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhỏm. Không ngờ Hàn gia đột nhiên chuyển dời ánh mắt sắc bén như điện, khiến cho nàng sợ hãi cả kinh. Hàn gia không chút để ý châm trà cho nàng: "Ta và đệ quen biết đã lâu, cũng không gặp lệnh tôn lệnh đường, không biết Mạn đệ là công tử nhà nào."
Thượng Quan Mạn tránh né sự dò xét của hắn, cũng cười: "Tiểu bối vô danh, chỉ sợ Hàn gia chê cười, huống hồ tiểu đệ và Hàn gia quân tử chi giao, để ý đến người khác làm chi."
Hàn gia cười có thâm ý nói: "Tại hạ lại muốn thăm viếng lệnh tôn lệnh đường." Thượng Quan Mạn đang muốn từ chối nhã nhặn. Huyên cô nương bưng một hộp gấm đặt trên khay trà của hai người, tiếng cười như gió: "Hàn gia nói là cái này sao."
Là hộp gấp đáy vàng, hình như dùng cũng đã vài năm, chỗ rẽ đã hơi mòn, nói lên năm tháng vô tình, ánh mắt Hàn gia nhìn nó dần dần mềm mại mang theo nét cười khẽ vuốt mặt hộp. Nhiều loại hoa nở từ từ mở ra dưới đầu ngón tay trắng nõn của hắn, như nhìn một người bạn cũ đã lâu chưa gặp.
Ngày hôm đó có mây mỏng, bên trong khoang thuyền nhất thời tối sầm lại, bóng tối nồng đậm che kín hình dáng tuấn tú của hắn, nhìn không rõ là vẻ mặt gì, hắn vẫn cầm ngọc ngồi ở nơi đó, chỉ cảm thấy trời đất đều tĩnh, bỗng nhiên hút sạch sẽ không khí, khó có thể hô hấp.
"Nam tử?" Hàn gia cười nhẹ lên tiếng, lửa giận như một ngọn gió lạnh lượn quanh ở phía sau gáy, nghe kinh người.
Chỉ một tiếng hỏi ngược này, mặt Thượng Quan Mạn nháy mắt trắng bệch, thân thể cứng đờ, lặng lẽ vò ống tay áo, mím môi cảnh giác nhìn hắn. Mặt nàng trắng như sứ, một đôi mắt như nước mùa thu trong như ngọc, tỏa ra một chút ý lạnh.
Một khắc sau không khí bỗng trở nên giương cung bạt kiếm, giấu giếm sát cơ.
Hàn gia nhìn nàng hồi lâu, thần sắc lại chậm rãi ôn hòa, ánh sáng mặt trời nhẹ nhàng chuyển vào bên trong khoang, chiếu sáng nụ cười của hắn: "Mạn đệ không thích, vậy thì thôi." Cử chỉ thong dong đem vòng ngọc bỏ vào trong hộp gấm, khóe mắt dâng lên nụ cười ấm áp, một thoáng vừa rồi, chỉ như cảnh mộng.
Thượng