XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2630 lượt.

Tử Phi mới nhẹ nhàng thở phào một cái, cười nói: "Muội không trách hắn, ta yên tâm rồi." Trong điện chỉ đốt một cây nến đỏ, ánh sáng mờ mịt. Thái Tử Phi lẳng lặng nhấp trà, nàng từ trước đến giờ ăn mặc đoan trang, tóc dày búi thành búi tóc long nhuỵ[3'> , vòng hoa quy chế cho Thái Tử Phi gắn sau gáy, lộ ra đường cong của gáy, như có thể ép gãy. Trong lòng Thượng Quan Mạn phức tạp, Thái Tử Phi này, cũng là không đơn giản. Đuổi Diệu Dương đi ra ngoài, cười thử dò xét: "Phủ đệ của tam ca dời đến bên ngoài cung, chắc là cực kỳ tự tại, phong cảnh cũng đẹp hơn."
Thấy Thái Tử Phi mặt cô đơn, tưởng rằng ánh nến quá ấm, không để cho nàng chú ý đem tâm tình tiết lộ. Nghe Thượng Quan Mạn mở miệng liền ngẩn ra, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười đúng mức: "Có khá hơn chút."
Đột nhiên không khí trở nên trầm mặc.
Rò đồng (như đồng hồ) "đinh" vang lên một tiếng chát chúa tựa như búa nến, nàng đột nhiên hồi hồn, dưới ánh nến trước mắt, bóng đêm cũng đã sâu hơn phân nửa. Bên ngoài cửa sổ bầu trời tĩnh mịch, trăng lưỡi liềm trên trời trong trẻo lạnh lùng, cũng là hình ảnh đơn độc.
Tiếng nói của Thái Tử Phi thấp đến mức không thể nghe nổi: "Thập nhị muội, thái tử có nói với muội cái gì không."
Trong lòng Thượng Quan Mạn chấn động, nàng hẳn là biết, lại nghi ngờ cười hỏi: "Tam ca đã lâu chưa tới Thù Ly cung, ta cả ngày đóng cửa không ra ngoài, cũng không nghe thấy gì, Tam ca thế nào?"
Thái Tử Phi cúi đầu xuống, bóng đêm yên tĩnh, hoa ảnh không tiếng động, hồi lâu nàng đứng dậy, cười nói: "Cũng không có chuyện gì, chính là công vụ bề bộn, quá mức mệt nhọc chút, nếu thập nhị muội rỗi rãnh, đi thăm hắn một lát cũng tốt."
Thượng Quan Mạn mỉm cười đồng ý, Thái Tử Phi không muốn ở lại, lại nói thêm một lát, mới dẫn chúng hầu đi.
Bên trong phòng trở nên lặng lẽ, bỗng có một trận gió mát thổi vào, nhất thời cả phòng mát mẻ. Thù Nhi đi vào lấy tim đèn, lửa kia bị gió thổi loạn sáng ngời, nàng ngồi ở trước bàn rãnh rỗi ôm sách đọc. Bóng sách quét tới quét lui trên mặt, như bươm bướm giãy giụa bay loạn. Thù Nhi thấy thế, xoay người muốn đi đóng cửa sổ, nàng miễn cưỡng nhìn lướt qua, một hồi lâu mới nói: "Mặc nó đi."
Nói như vậy, cũng không biết là do ánh nến, hay là cửa sổ. Thù Nhi quay đầu lại nhìn nàng, thu hết vẻ mặt suy đoán kia vào mắt, nàng mỉm cười: "Ngươi gò bó như vậy từ khi nào." Không khỏi suy nghĩ, cũng không biết nàng nghĩ như thế nào, nhưng từ "xuất cung", vạn lần không dám nói với người bên cạnh, không bằng trước lúc đó an bài chỗ tốt cho nàng, liền mỉm cười hỏi: "Nói lại, ta vẫn còn không biết tuổi của ngươi."
Giọng nói kia cũng tựa như quan tâm việc nhà, Thù Nhi tay chân luống cuống, đáp: "Mấy ngày nữa nô tỳ tròn mười tám.
Nàng kinh ngạc cười: "Vậy là lớn bằng ta." Thù Nhi nhẹ nhàng gật đầu.
Thượng Quan Mạn chỉ nói: "Ngươi cũng lớn bằng ta, cũng đến tuổi nên xuất giá." Dừng một chút hỏi, "Có người trong lòng chưa? Nếu có, ta sẽ tìm mọi cách thành toàn cho ngươi."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Cây bạch quả: là cây thân gỗ rất lớn, thông thường đạt tới chiều cao 20–35 m (66-115 ft). Cây có tán nhọn và các cành dài, gồ ghề, thông thường có rễ ăn sâu có khả năng chống chịu sự tàn phá của gió, tuyết. Các cây non thường cao và mảnh dẻ, ít phân cành; tán lá trở nên rộng hơn khi cây lớn. Mùa xuân có màu xanh, quả chưa chín màu xnah, quả chín rồi màu trắng. Trong mùa thu, lá đổi màu thành vàng sáng và sau đó bị rụng, đôi khi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn (1–15 ngày)
[2'> Hoa trâm cúc: cúc đại đóa
[3'> Búi tóc long nhuỵ:






Thù Nhi nghe vậy liền quỳ sụp xuống mặt đất, rưng rưng nói: "Điện hạ, người không muốn nô tỳ ở lại sao?"
Nàng kinh ngạc nói: "Tại sao lại không muốn."
Thù Nhi gạt lệ: "Vậy vì sao phải đem nô tỳ gả ra ngoài. Nô tỳ sẽ không đi đâu cả, nguyện ý đi theo bên cạnh Điện hạ suốt đời."
Nghe nàng nói tới "suốt đời", chợt thất thần, không khỏi thở dài nói: "Cuộc đời nhiều thay đổi, ai dám nói cả đời nhẹ nhàng thế." Thấy nàng cố ý, nói: "Ngươi đứng lên đi." Thù Nhi cuối cùng nín khóc mỉm cười: "Tạ Điện hạ." Từ đó càng thêm ân cần.
Ngày thứ hai dậy sớm, thu lạnh quá mức, đành phải khoác cẩm bào trên vai, từ từ đi qua hành lang, chợt nghe La cô cảm thán ở hành lang: "Thật là thời buổi rối loạn." Không khỏi cười: "Có chuyện gì sao?"
Thái Tử Phi đoán là nàng cũng đã biết, cũng không che giấu, cười khổ nói: "Trong thư phòng." Cũng không nhiều lời, bảo tỳ nữ dẫn nàng đi, bản thân cũng không đi cùng.
Thái tử mới vừa cãi vã với Thái Tử Phi, nghe cửa mở ra, một ly sứ nhỏ liền bay tới: "Cút ra ngoài cho cô!" Thượng Quan Mạn cả kinh vội nhảy sang một bên, may mắn nàng tránh kịp, ly sứ nhỏ "choang" một tiếng vỡ vụn bên cạnh người, thoáng chốc mảnh vỡ văng khắp nơi.
Thái tử thấy là nàng, thân thể mãnh liệt rung động liền muốn chạy tới, thấy nàng né tránh được, lại nhịn xuống, trong mắt khó nén vẻ vui mừng. Lại nghiêm mặt xoay đầu, lớn tiếng nói: "Muội sao lại tới đây?"
Nàng c